Chân Không

Chân Không

1630422143

Nếu không dụng công làm sao nhận ra Phật Tánh của chính mình?

27- CỤ ÔNG TRANG THẾ QUAN, Sanh 1927, tại Cần Thơ, cư ngụ tại Tp. Hamboug, đức. Ngộ "Yếu chỉ Thiền tông", nhờ cụ hỏi:

- Như Trưởng ban dạy, tu theo Thiền tông không được dụng công, Nếu không dụng công làm sao nhận ra Phật tánh của chính mình?

Trưởng ban trả lời:

- Người tu thiền theo đạo Phật, Đức Phật có chỉ 3 pháp môn thiền căn bản:

  1. * Một là thiền Tiểu thừa.
  2. * Hai là thiền đại thừa.
  3. * Ba là Thiền tông.

Thiền tiểu thừa là dùng pháp quán và tưởng từ vật nhỏ ra lớn hoặc ngược lại, quán, tưởng này là cốt để thành tựu những gì mà người tu muốn, cốt ý của người tu là muốn có thần thông để đi khoe với mọi người. Thiền trung thừa là lý luận những hiện tượng có nơi Thế giới này một cách chuẩn xác. cốt yếu là để đi khoe với mọi người: " Ta là người lý luận bật nhất!"

Thiền đại thừa là nghi, hoặc tìm, cái gì núp bên trong vật chất nào đó, khi nghi hoặc tìm được rồi, liền đi khoe với những người xung quanh, cốt yếu người tu là muốn chứng minh cho mọi người biết là ta đã chứng được đạo. Biết được tận cùng hữu dụng của vật chất.

Thiền tông không làm như các thứ trên, mà cứ để tâm mình thanh tịnh, rỗng lặng và hằng tri.

Phần này, tôi dùng ví dụ sau đây nếu cụ chú ý, có duyên lớn sẽ giác ngộ "Yếu chỉ Thiền tông":

Như nước trong ao hoặc hồ bị vẫn đục, không thấy được hình bóng màu xanh của trời, màu trắng của mây. Nếu ai đó múc hết nước đục trong ao hay hồ đổ đi, thử hỏi, có thấy được nước trong trong ao hay hồ không?

Những người có mặt đều đồng nói là không.

Trưởng ban giải thích:

Muốn thấy được bóng của mây trắng và màu xanh da trời, duy nhất là đừng động đến nước trong ao hoặc hồ, cứ tự nhiên bùn đất lắng xuống, tự nhiên các bóng ấy sẽ hiện ra.

Đối với Phật tánh cuả mỗi con người cũng vậy.

Trong Phật tánh vốn tự nhiên thanh tịnh, sáng suốt, rỗng lặng, trùm khắp, hằng tri, nhưng vì bị những thứ vọng tưởng trồi lên sụt xuống làm cho cái trong sáng của Phật tánh mất đi tự nhiên thanh tịnh trong sáng suốt.

Nếu chúng ta loại bỏ những thứ vọng tưởng giống như chúng ta múc nước đục và nước trong đổ đi vậy. Chúng ta chỉ cần đễ yên tất cả. Vọng tưởng lắng xuống, nó trở về bản chất tự nhiên của nó, nếu chúng ta can thiệp vào để dẹp nó, tức chúng ta can thiệp vào sự chuyển biến của Vật lý nơi Thế giới này.

Theo Vật lý Trần gian này, thứ nào cũng có ngôi vị của nó, Từ Phật tánh đến tứ đại, cũng như những thứ trong tánh người, thứ nào cũng có ngôi vị của nó cả. Nếu chúng ta sử dụng công tu hành bất cứ pháp môn nào mà sử dụng những thứ trong Vật lý, đều là chúng ta bồi thêm một lớp của Vật lý lên tánh Phật của chúng ta nữa, chúng ta đã bị ảo giác trong Vật lý này bao phủ rồi, mà còn đem những thứ trong Vật lý này trùm thêm lên nữa, chúng ta đã không thấy sự thật lại càng không thấy nữa!

Trong kinh Diệu Pháp Liên Hoa Đức Phật dạy:

-" Chư Pháp trụ pháp dị, tướng Thế gian thường còn". có nghĩa là các tướng của Thế gian lúc nào cũng trụ nơi ngôi vị của nó, và lúc nào các tướng ấy vẫn thường còn, vì thường còn thường còn nên mới có vạn vật, có vạn vật nên mới có luân hồi. Người tu theo đạo phật: không dừng bất cứ thứ gì, mà người tu chỉ cần: Tâm cảnh không dính nhau là giải thoát rồi. Phần này trong kinh Kim Cang Đức Phật dạy rất rõ.

Ông hãy nghe lời dạy rõ thêm của Đức Phật:

- Tâm cảnh không dính nhau, đạo bồ đề chắc chắn sẽ thành.

Đức Phật đã dạy như vậy mà chúng ta không nghe lời Ngài, lại đem cái đầu học hỏi theo vật lý của tánh Người xen vào, xen càng nhiều, thì cái thanh tịnh của Phật tánh càng bị phủ mờ đi!

Chúng ta sống trong nghiệp lực quá dày, không chịu bỏ bớt mà lại mỗi ngày mỗi tạo thêm, thật là khổ chồng thêm khổ. Bởi vậy Đức Phật bảo: Chúng ta là kẻ đáng thương!

Ở Thế gian này, ai tạo nghiệp bắt buộc phải bị nghiệp lực lôi kéo; còn ai muốn trở về sống với Phật tánh thanh tịnh của chính mình thì đừng tạo nghiệp, tự nhiên Phật tánh hiển lộ, không cần đi tìm nơi nào cả. Đức Lục Tổ Huệ Năng dạy qúa rõ: Người tu mà dụng công đi tìm Phật tánh, giống như đi tìm lông con rùa và sừng con thỏ vậy!"

Người nào muốn Phật tánh hiển lộ, mỗi ngày chúng ta chỉ cần để tâm thanh tịnh , rỗng lặng và hằng tri, làm như vậy được thuần thục, một ngày nào đó, trong tâm ông bỗng sáng lên , hiện ra những gì kỳ đặc, còn thân ông như không có, không dùng ngôn từ gì của Trần gian này mà diễn nói được. người tu đến chỗ này gọi là ngộ đạo, còn nói theo chuyên môn Nhà Thiền gọi là nhận được cái thanh tịnh phật tánh của chính mình.

Vừa nghe các lời giải thích trên, cụ Trang Thế Quan thoạt nhiên giác ngộ "Yếu chỉ Thiền tông", một số người đi theo đoàn cũng giác ngộ theo.

Ông Trang Thế Quan liền làm bài thơ để trình chỗ sở ngộ của mình:

Thơ rằng:

Phật tánh hằng thanh tịnh.

Suy nghĩ cứ suy nghĩ.

Suy nghĩ trong thanh tịnh.

Không bị hút Âm Dương.

Cũng từ Phật tánh ấy.

Suy nghĩ chồng suy nghĩ.

Là suy nghĩ vô minh.

Đây, Luân hồi sinh tử.

Đức Phật dạy rõ ràng:

Hai thứ này vô trụ.

Chúng sanh mê muội ngủ.

Nhận có vọng có chơn.

Nên tìm đường giải thoát.

Tìm đường này đường nọ.

Để tránh xa luân hồi.

Về nơi thanh tịnh ở.

Như đi tìm sừng thỏ.

Đi kiếm long con rùa.

Chỉ bỏ vọng bỏ chơn.

Phật tánh liền thể hiện.

Ông Trang Thế Quan vừa trình xong bài thơ 20 câu, Trưởng ban nói:

- Hôm nay ông đả biết tu theo pháp môn Thiền tông, tôi xác nhận ông đã giác ngộ "Yếu chỉ Thiền tông"và cấp luôn cho ông giấy chứng nhận đạt được "Bí mật Thiền tông" tuần sau sẽ làm lễ truyền Bí mật Thiền tông cho ông, chúng tôi sẽ cung cấp cho ông tất cả những gì mà Như lai đã dạy trong Sách Trắng Thiền Tông và Huyền ký của Ngài.

Ông Trang Thế Quan hết sức vui mừng và cám ơn Trưởng ban.

Trích quyển 5: Khai Thị Thiền Tông - Nhà Xuất Bản Tôn Giáo. Trang: 198-199-200-201-202-203. Thiền Gia, Soạn Giả: Nguyễn Nhân.

Nếu không dụng công làm sao nhận ra Phật Tánh của chính mình?
Chân Không

Chân Không

1630422143

Nếu không dụng công làm sao nhận ra Phật Tánh của chính mình?

27- CỤ ÔNG TRANG THẾ QUAN, Sanh 1927, tại Cần Thơ, cư ngụ tại Tp. Hamboug, đức. Ngộ "Yếu chỉ Thiền tông", nhờ cụ hỏi:

- Như Trưởng ban dạy, tu theo Thiền tông không được dụng công, Nếu không dụng công làm sao nhận ra Phật tánh của chính mình?

Trưởng ban trả lời:

- Người tu thiền theo đạo Phật, Đức Phật có chỉ 3 pháp môn thiền căn bản:

  1. * Một là thiền Tiểu thừa.
  2. * Hai là thiền đại thừa.
  3. * Ba là Thiền tông.

Thiền tiểu thừa là dùng pháp quán và tưởng từ vật nhỏ ra lớn hoặc ngược lại, quán, tưởng này là cốt để thành tựu những gì mà người tu muốn, cốt ý của người tu là muốn có thần thông để đi khoe với mọi người. Thiền trung thừa là lý luận những hiện tượng có nơi Thế giới này một cách chuẩn xác. cốt yếu là để đi khoe với mọi người: " Ta là người lý luận bật nhất!"

Thiền đại thừa là nghi, hoặc tìm, cái gì núp bên trong vật chất nào đó, khi nghi hoặc tìm được rồi, liền đi khoe với những người xung quanh, cốt yếu người tu là muốn chứng minh cho mọi người biết là ta đã chứng được đạo. Biết được tận cùng hữu dụng của vật chất.

Thiền tông không làm như các thứ trên, mà cứ để tâm mình thanh tịnh, rỗng lặng và hằng tri.

Phần này, tôi dùng ví dụ sau đây nếu cụ chú ý, có duyên lớn sẽ giác ngộ "Yếu chỉ Thiền tông":

Như nước trong ao hoặc hồ bị vẫn đục, không thấy được hình bóng màu xanh của trời, màu trắng của mây. Nếu ai đó múc hết nước đục trong ao hay hồ đổ đi, thử hỏi, có thấy được nước trong trong ao hay hồ không?

Những người có mặt đều đồng nói là không.

Trưởng ban giải thích:

Muốn thấy được bóng của mây trắng và màu xanh da trời, duy nhất là đừng động đến nước trong ao hoặc hồ, cứ tự nhiên bùn đất lắng xuống, tự nhiên các bóng ấy sẽ hiện ra.

Đối với Phật tánh cuả mỗi con người cũng vậy.

Trong Phật tánh vốn tự nhiên thanh tịnh, sáng suốt, rỗng lặng, trùm khắp, hằng tri, nhưng vì bị những thứ vọng tưởng trồi lên sụt xuống làm cho cái trong sáng của Phật tánh mất đi tự nhiên thanh tịnh trong sáng suốt.

Nếu chúng ta loại bỏ những thứ vọng tưởng giống như chúng ta múc nước đục và nước trong đổ đi vậy. Chúng ta chỉ cần đễ yên tất cả. Vọng tưởng lắng xuống, nó trở về bản chất tự nhiên của nó, nếu chúng ta can thiệp vào để dẹp nó, tức chúng ta can thiệp vào sự chuyển biến của Vật lý nơi Thế giới này.

Theo Vật lý Trần gian này, thứ nào cũng có ngôi vị của nó, Từ Phật tánh đến tứ đại, cũng như những thứ trong tánh người, thứ nào cũng có ngôi vị của nó cả. Nếu chúng ta sử dụng công tu hành bất cứ pháp môn nào mà sử dụng những thứ trong Vật lý, đều là chúng ta bồi thêm một lớp của Vật lý lên tánh Phật của chúng ta nữa, chúng ta đã bị ảo giác trong Vật lý này bao phủ rồi, mà còn đem những thứ trong Vật lý này trùm thêm lên nữa, chúng ta đã không thấy sự thật lại càng không thấy nữa!

Trong kinh Diệu Pháp Liên Hoa Đức Phật dạy:

-" Chư Pháp trụ pháp dị, tướng Thế gian thường còn". có nghĩa là các tướng của Thế gian lúc nào cũng trụ nơi ngôi vị của nó, và lúc nào các tướng ấy vẫn thường còn, vì thường còn thường còn nên mới có vạn vật, có vạn vật nên mới có luân hồi. Người tu theo đạo phật: không dừng bất cứ thứ gì, mà người tu chỉ cần: Tâm cảnh không dính nhau là giải thoát rồi. Phần này trong kinh Kim Cang Đức Phật dạy rất rõ.

Ông hãy nghe lời dạy rõ thêm của Đức Phật:

- Tâm cảnh không dính nhau, đạo bồ đề chắc chắn sẽ thành.

Đức Phật đã dạy như vậy mà chúng ta không nghe lời Ngài, lại đem cái đầu học hỏi theo vật lý của tánh Người xen vào, xen càng nhiều, thì cái thanh tịnh của Phật tánh càng bị phủ mờ đi!

Chúng ta sống trong nghiệp lực quá dày, không chịu bỏ bớt mà lại mỗi ngày mỗi tạo thêm, thật là khổ chồng thêm khổ. Bởi vậy Đức Phật bảo: Chúng ta là kẻ đáng thương!

Ở Thế gian này, ai tạo nghiệp bắt buộc phải bị nghiệp lực lôi kéo; còn ai muốn trở về sống với Phật tánh thanh tịnh của chính mình thì đừng tạo nghiệp, tự nhiên Phật tánh hiển lộ, không cần đi tìm nơi nào cả. Đức Lục Tổ Huệ Năng dạy qúa rõ: Người tu mà dụng công đi tìm Phật tánh, giống như đi tìm lông con rùa và sừng con thỏ vậy!"

Người nào muốn Phật tánh hiển lộ, mỗi ngày chúng ta chỉ cần để tâm thanh tịnh , rỗng lặng và hằng tri, làm như vậy được thuần thục, một ngày nào đó, trong tâm ông bỗng sáng lên , hiện ra những gì kỳ đặc, còn thân ông như không có, không dùng ngôn từ gì của Trần gian này mà diễn nói được. người tu đến chỗ này gọi là ngộ đạo, còn nói theo chuyên môn Nhà Thiền gọi là nhận được cái thanh tịnh phật tánh của chính mình.

Vừa nghe các lời giải thích trên, cụ Trang Thế Quan thoạt nhiên giác ngộ "Yếu chỉ Thiền tông", một số người đi theo đoàn cũng giác ngộ theo.

Ông Trang Thế Quan liền làm bài thơ để trình chỗ sở ngộ của mình:

Thơ rằng:

Phật tánh hằng thanh tịnh.

Suy nghĩ cứ suy nghĩ.

Suy nghĩ trong thanh tịnh.

Không bị hút Âm Dương.

Cũng từ Phật tánh ấy.

Suy nghĩ chồng suy nghĩ.

Là suy nghĩ vô minh.

Đây, Luân hồi sinh tử.

Đức Phật dạy rõ ràng:

Hai thứ này vô trụ.

Chúng sanh mê muội ngủ.

Nhận có vọng có chơn.

Nên tìm đường giải thoát.

Tìm đường này đường nọ.

Để tránh xa luân hồi.

Về nơi thanh tịnh ở.

Như đi tìm sừng thỏ.

Đi kiếm long con rùa.

Chỉ bỏ vọng bỏ chơn.

Phật tánh liền thể hiện.

Ông Trang Thế Quan vừa trình xong bài thơ 20 câu, Trưởng ban nói:

- Hôm nay ông đả biết tu theo pháp môn Thiền tông, tôi xác nhận ông đã giác ngộ "Yếu chỉ Thiền tông"và cấp luôn cho ông giấy chứng nhận đạt được "Bí mật Thiền tông" tuần sau sẽ làm lễ truyền Bí mật Thiền tông cho ông, chúng tôi sẽ cung cấp cho ông tất cả những gì mà Như lai đã dạy trong Sách Trắng Thiền Tông và Huyền ký của Ngài.

Ông Trang Thế Quan hết sức vui mừng và cám ơn Trưởng ban.

Trích quyển 5: Khai Thị Thiền Tông - Nhà Xuất Bản Tôn Giáo. Trang: 198-199-200-201-202-203. Thiền Gia, Soạn Giả: Nguyễn Nhân.

Chân Không

Chân Không

1630657302

Muốn sống với Phật Tánh của chính mình phải làm sao?

ĐỨC PHẬT DẠY RẰNG: "AI AI CŨNG CÓ PHẬT TÁNH". VẬY, CON MUỐN SỐNG VỚI PHẬT TÁNH CỦA CHÍNH MÌNH HAY LÀ TỰ TÁNH CỦA MÌNH, THÌ PHẢI LÀM SAO Ạ ?

TG-SG Nguyễn Nhân, trả lời:

- Này chưa có đọc hết 10 quyển sách.

- Đức Phật nói: “ai cũng có Phật tánh” thì để cho biết vậy thôi.

- Thế giới Vật lý này phải sống bằng Tánh Người chứ sống bằng Phật Tánh sao được?

- Bây giờ cái tứ đại này nói: “để tôi sống lại với thánh thiện”. Ông nói là ông lừa người ta chứ làm gì thánh thiện được?

- Thánh thiện thì đói đừng ăn, khát đừng uống thì mới thánh thiện.

- Tứ đại tời giờ đói thì phải ăn, tới giờ khát thì phải uống, cái nhu cầu đi bộ mệt quá mà không có xe đi chứ làm sao ngồi đó mà thánh thiện.

- Đừng có khi nào lầm là sống với cái Tánh Phật.

- Có biết rằng Tánh Phật là để sử dụng cho cái gì? Tánh Phật khi nào mình có Công đức mang về Phật giới định hình một Kim Thân Phật, Tánh Phật nhào vô đó để mang thân Phật, mang một cái Kim Thân Phật; chứ không phải vô đây mang thân người mà xài Tánh Phật, Tánh Phật xài Tánh Người là gì? Thì nó điên luôn đó.

- Điên là sao?

- Tánh Phật thanh tịnh vô đây cái người cứ ngồi ì ra thanh tịnh, không chịu đi làm, rồi tiền đâu đây? Tiền đâu nuôi cái thân tứ đại này? Mình thành điên không? Rồi lúc đó ngồi đó rồi tưởng tượng ra, tưởng ra rồi nói tầm bậy tầm bạ rồi đi kiếm tiền, mà cái đó là tưởng của ai? Cô hồn nó nhào vô thôi.

- Tánh Phật mình đã hiểu thì biết cái thân này thanh tịnh, người ta chửi mình thì mình lấy cái thanh tịnh mình đỡ thôi, người ta đập thì mình lấy cái Tánh Người đỡ lại.

- Mình phải học theo ông Trần Nhân Tông. Ông Trần Nhân Tông thấy Trung Quốc nó qua nó đánh thì ông đánh lại thôi chứ đâu phải ông đi qua bên đánh người ta đâu, nếu mà sử dụng Tánh Phật thấy bên kia nó qua rồi là kể như mất nước luôn đó.

- Mình phải hiểu cái Thế giới này. Thế giới vật lý mình phải sống bằng Thế giới vật lý.

- Muốn về Phật giới phải có công thức đi.

- Muốn lên trời phải có công thức đi.

- Có nghĩa là đạo Phật có tất cả công thức hết chứ không phải là mơ hồ.

- Vì thế mà từng công thức một.

- Nhà khoa học nó nói là “Đạo Phật có cái tinh hoa của nhân loại là ở chỗ này”.

- Anh muốn đi đâu thì đạo Phật nó có chỉ đường cho anh đi rõ ràng chứ không có lừa ai, còn những Người chỉ mà lấy tiền là đi lừa người ta.

- Đó! Phải hiểu cái “Tinh hoa của đạo Phật là không lừa người ta mà chỉ người ta”, đây mới gọi là cái bản chất từ thiện; còn cái "từ thiện" mà vụ lợi không phải là "từ thiện đâu".

Trích: GIẢI ĐÁP ĐẠO PHẬT KHOA HỌC VẬT LÝ THIỀN TÔNG VIỆT NAM - NGÀY 10/2/2019 - BUỔI SÁNG.

Xem thêm: Đức Phật dạy 16 thứ Tánh Người
 

Chân Không

Chân Không

1630494681

Chưa biết Phật Tánh là gì thì làm sao tu theo Đạo Phật đúng?

VỊ THỨ 24:

- Anh Nguyễn Vạn Hội, năm 1980, tại Thành Phố. Qui Nhơn, tỉnh Bình Định, cư ngự tại nhà số 22/22K, đường Nguyễn Văn Chiêu, phường 16, quận Gò Vấp, Thành Phố Hồ Chí Minh, có đưa trình các câu kệ của vị hòa thượng, nói là vị ấy đã giác ngộ "Bí Mật Thiền tông", bài văn và kệ ấy như sau:

1- Đạo Phật là đạo nhân quả.

2- Tín, hạnh, nguyện, là nhân.

3- Thành đạo cứu cánh là quả.

4- trực chỉ tu hành.

5- Tâm trí không nhiễm.

6- Vốn tự nhiên thành.

7- Chỉ lìa vọng duyên.

8- Tức như như Phật.

Tám câu trên vị hào thượng ấy gộp lại giải thích như sau:

1- Sống trong thế tục mà không nhiễm.

2- Hành trong muôn duyên mà vẫn lìa.

3- Nhờ không, mà pháp giới mới hiện hữu được.

4- Và chính sự kiện Pháp giới hiện hữu như thế, nên phải là không.

Tác giả Nguyễn Nhân phân tích các câu văn kệ nói trên:

1- Nếu nói đạo phật là nhân quả thì không đúng.

Vì sao không đúng?

Vì tổng thể đạo Phật, Đức Phật dạy rõ ràng như sau:

A- Trong tam giới là do vật lý và Âm Dương "điều hành". Vì vậy, sự sống trong Tam giới là phải tuân theo qui luật của nhân quả.

B- Phật tánh, là tánh tự nhiên không có nhân quả. Do vậy, trong Bể tánh Thanh tịnh Phật tánh, là tự nhiên như vậy thôi, nên Đức Phật gọi là Chân Như, tức cái Như Như chân thật.

C- Việc trong Tam giới là của Tam giới, cho nên bất cứ ai vào sống trong Tam giới là phải sống đúng theo luật của nó. Vì nguyên lý này, mà Đức Phật dạy nơi pháp môn Thiền tông học như sau:

- Ban đầu, Đức Phật sử dụng tâm vật lý để dạy các pháp môn còn nằm trong vật lý, nên có kết quả đúng theo qui luật vật lý, tức không thoát ra ngoài luân hồi được.

- Còn pháp môn Thanh tịnh thiền này, Như Lai sử dụng tánh Thấy hoặc tánh Nghe của Ý trong Phật tánh.

Do vậy, Ai sử dụng tánh Thấy hoặc tánh Nghe thanh tịnh này, nếu có duyên lớn sẽ nhận được tánh Nghe hoặc Thấy thanh tịnh của chính mình thật rõ ràng, thì mới mong vượt ra ngoài luân hồi của vật lý được.

Vị hòa thượng này nói đạo Phật là đạo nhân quả, chỉ đúng có một khía cạnh nhỏ thôi.

2,3- Tín, hạnh ,nguyện là nhân, thành đạo cứu cánh là quả, Vị hòa thượng không hiểu Thiền tông mà Đức Phật dạy.

Vì sao không hiểu?

Vì người tu theo Thiền tông, mà sử dụng tín, hạnh hay nguyện, thì người này không biết lời của Đức Phật dạy, tu gì còn luân hồi, tu gì mới giải thoát được.

Đức Phật dạy thật rõ:

- Các ông có ngồi đó tu tín, hạnh, nguyện trong vật lý, một ngàn năm cũng còn trong nhân quả luân hồi.

Đức Phật có dạy rõ phần này:

- Tu trong luân hồi, làm sao đạt được quả vô sanh?

4- Tu hành, là sử dụng tâm vật lý để tu. Vì vậy, các vị Tổ sư thiền tông dạy:

Ai sử dụng tâm vật lý để tu hành là mang họa vào thân!

5- Tâm và trí là hai thứ của vật lý được Đức Phật phân chia như sau:

A- Tâm con người có, là do duyên hợp của tứ đại hình thành mới sanh ra nó.

B- Còn vọng thức, là do cái Tưởng của tâm người. Do vậy, những thứ do tâm tưởng tượng ra, nó phải đi theo chiều: Thành- Trụ- Hoại -Diệt, tức luân hồi, thì làm sao trở về "Bản thể Thanh tịnh" chân thật của chính mình được.

6- Vốn tự nhiên thành.

- Thành cái gì, Phật tánh nó là tự nhiên như vậy, mà đem cái tâm của người vật lý ra tu, để thành cái Phật tánh được sao?

Đức Phật dạy, người nào sử dụng tâm vật lý để tu hành, khi được thành tựu, thì đem cái thành tựu đó bỏ xuống mồ mà chôn đi!

7, 8- Chỉ lìa vọng duyên, tức như như Phật. Lìa vọng tưởng thì ông Phật sẽ hiện ra liền chứ gì?

Thử hỏi, ở thế giới này ai lìa được vọng tưởng?

Vọng tưởng là tự nhiên của thế giới này, ai vào đây, bắt buộc cũng phải sử dụng những thứ vọng ở thế giới này.

Vì sao phải sử dụng?

Vì chúng ta, ai ai cũng mang thân duyên hợp cả. Đã là thân duyên hợp thì phải sử dụng tâm vọng tưởng mới phải;

Còn vị nào sử dụng tánh Phật để Nghe, Thấy, Nói và biết, dù vị đó không muốn thành phật, thì ông phật cũng phải hiển lộ ra, mình không chạy trốn ông Phật được!

Nói tóm lại, 8 câu trên, vị hòa thượng nêu, "Ngài" chưa biết Phật tánh là gì, thì làm sao tu theo đạo Phật đúng được.

Vậy, chúng tôi xin hoà thượng về sưu tầm, nghiêm cứu lời Đức Phật dạy thêm nữa, mới mong đạt được ý sâu mầu của Đức Phật dạy.

Trích: Những Câu Hỏi Về Thiền Tông 2. Nhà Xuất Bản Tôn Giáo Hà Nội 2016.

Trang: 123-124-125-126. Thiền Gia, Soạn Giả: Nguyễn Nhân

Nguồn: Tổ Đình Chùa Thiền Tông Tân Diệu

Đ/C: 273 Ấp Chánh Hội, xã Tân Mỹ, huyện Đức Hòa, tỉnh Long An, Việt Nam

Email: [email protected]

Phật Tánh là gì?

#thientong #channhu #phattanh #tanhphat 

Chân Không

Chân Không

1630561541

Công Đức là gì? Bằng cách nào tạo Công Đức trong sáng?

Công Đức là gì? Tạo ra công đức để làm chi? Bằng cách nào tạo Công Đức trong sáng?

Đức Phật dạy:

Người muốn tạo ra công đức, thì trước hết phải:

  • Hiểu giác ngộgiải thoát là gì?
  • Nhận được Phật tánh thanh tịnh của chính mình.
  • Nói lại cho người khác biết.
  • Nếu người nghe các ông nói đó, họ nhận ra tánh Phật thanh tịnh của họ, là các ông đã có công đức rồi vậy.

Tạo ra công đức để làm chi?

- Công đức chính là “vật tư” để tạo ra “Ngôi nhà Pháp thân thanh tịnh” để người giải thoát ở, cũng từ Ngôi nhà Pháp thân thanh tịnh này, định hình ra 1 vị Phật lớn hay nhỏ là do công đức của người đó tạo ra ở nơi Thế giới loài Người.

Công Đức là cái lực sáng. Công đức, Phước Đức, Ác Đức khác nhau, và đều là bằng điện:

  1. Công Đức được hình thành bởi Điện Từ Quang.
  2. Phước Đức được hình thành bởi Điện Từ Dương.
  3. Ác Đức được hình thành bởi Điện Từ Âm.

Trong Thế giới này có 3 cái loại điện : Điện Từ Quang, Điện Từ DươngĐiện Từ Âm.

Còn điện từ mà mình đang sử dụng hằng ngày là điện từ vật lý dùng để phục vụ, nó không có nằm ở trong thế giới luân chuyển, đây là do con người tạo ra để sử dụng trong thời gian ngắn gọi là điện từ vật lý.

Công Đức có cấu tạo bằng Điện Từ Quang, Điện từ Quang có ở trong này, vậy Điện từ Âm Dương lấy từ đâu?

- Điện từ Quang mà quay là trở thành điện từ Âm Dương.

Trích quyển 7 "Đức Phật dạy tu Thiền Tông"

— 

PHẬT TỬ HỎI THẦY TẠI CHÙA THIỀN TÔNG TÂN DIỆU.

THƯA THẦY, CÁCH TẠO CÔNG ĐỨC TRONG SÁNG LÀ NHƯ THẾ NÀO Ạ?

Thầy trả Lời:

Bây giờ đưa sách, đưa máy cho người ta nghe Thiền Tông, rồi đừng có nói gì hết đó,

Rồi cái người nào mà thích, mà hiểu, hiểu được như thế nào là giải thoát, là mình có công đức đó.

Còn người không thích thì thôi, rồi làm thinh luôn không có nói, được cũng không mừng mà không được cũng không buồn.

Được mà nói "nhờ tôi này kia nọ", là rồi chết, mình nói “nhờ tôi” 1 cái là công đức bị bôi đen liền.

Thành ra trong dân gian có câu là “thi ân bất cầu báo”. Cho rồi thôi, đừng có nói gì hết, tự động dùng cái câu này để mình sử dụng bất cứ cái gì trên thế gian này.

Cho người ta rồi đừng có chấp cái gì hết đó, gọi là trong dân gian có nói là “thi ân bất cầu báo”, nên tìm cái câu này học thì công đức không bị bôi đen.

Trích: Giải đáp Thiền Tông

[ Phân biệt giữa công đức và phước đức: https://youtu.be/zFkf2OPDoHo?list=PLOtXQ1m0FkHBznsB6CNKiviyow3q1XBp9]

#thientong 

Chân Không

Chân Không

1630667261

Công Đức và Phước Đức tạo ra để làm gì?

ĐỨC PHẬT DẠY VỀ CÁCH TẠO CÔNG ĐỨC VÀ PHƯỚC ĐỨC

Đức Phật hỏi ông Phú Lâu Na:

– Ở nơi thế giới Dục giới này, ông có biết tạo ra Phước Đức, tạo ra Công Đức để làm gì không?

Ngài Phú Lâu Na trình thưa với Đức Phật:

– Chúng con tạo ra Phước Đức là để hưởng phước cao hơn; còn Công Đức thì con không hiểu, kính xin Đức Thế Tôn dạy rõ cho chúng con?

Đức Phật dạy ông Phú Lâu Na về tạo ra Công Đức và Phước Đức:

– Như ông đã biết, người tạo ra Phước Đức là để được hưởng, vì hưởng nên phải giữ lấy, vì giữ lấy nên dính vào vào đi theo dòng luân hồi của nó. Như Lai dạy rõ Phước Đức có hình tướng nơi thế giới vật lý này như sau:

Ở thế giới vật lý này người có phước đức nhiều như mình có nhiều tiền giấy vậy. Phước đức dù có nhiều bao nhiêu đi chăng nữa, khi bị lửa đốt vào, đống tiền giấy ấy sẽ cháy tiêu hết!

– Còn công đức, người tạo ra nó, giống như mình có nhiều vàng ròng vậy. Dù lửa có đốt nó, nó cũng không sao, nếu đốt lâu, thì vàng ròng ấy chỉ chảy ra, chớ nó không hao hụt.

Ngài Phú Lâu Na trình thưa với Đức Phật:

– Như vậy, chúng con tạo ra công đức bằng cách nào, kính xin Đức Thế Tôn dạy chúng con?

Đức Phật dạy ông Phú Lâu Na và đại chúng:

Các ông phải hiểu rõ 2 nguyên do như sau:

  1. Các ông tạo ra Phước Đức, là các ông bỏ của ra và Cầu, Mong; các ông Cầu, Mong đến đâu là các ông được đến đó, với một điều kiện là, số tài vật của các ông tương đương với sự Cầu, Mong. Cúng tài hay vật mà giúp người khác được an vui là người cúng có phước đức.
  2. Các ông muốn tạo ra Công Đức không phải dễ.
    Vì sao không phải dễ?
    – Vì người nào muốn tạo ra Công Đức phải đạt được 1 trong 3 phần như sau:
    Phần thứ nhất: Phải giác ngộ “Yếu chỉ Thanh tịnh thiền”.
    Phần thứ hai: Phải đạt được “Bí mật Thanh tịnh thiền”.
    Phần thứ ba: Phải được “Rơi vào Bể tánh Thanh tịnh Phật tánh”.

Đức Phật dạy rõ về tạo ra Công Đức:

Vị nào đạt được các thứ trên, muốn tạo ra Công Đức thì phải làm như sau:

– Đem pháp môn Thanh tịnh thiền này, nói cho vị nào đó nghe, nếu họ biết căn bản pháp môn Thanh Tịnh Thiền này, thì người nó đó được một phần Công Đức nhỏ. Vị nào nghe mà đạt được “Bí mật Thanh tịnh thiền”, thì người nói đó được một phần Công Đức vừa. Vị nào nghe mà được “Rơi vào Bể tánh Thanh tịnh Phật tánh”, thì người nói đó được vô lượng Công Đức.

– Cúng dường tài hay vật mà giúp người khác nhận ra tánh Phật của chính người đó là người cúng dường có Công Đức.

Trích: Những câu hỏi về Thiền Tông quyển 2 – Nguyễn Nhân