Chân Không

Chân Không

1630657302

Muốn sống với Phật Tánh của chính mình phải làm sao?

ĐỨC PHẬT DẠY RẰNG: "AI AI CŨNG CÓ PHẬT TÁNH". VẬY, CON MUỐN SỐNG VỚI PHẬT TÁNH CỦA CHÍNH MÌNH HAY LÀ TỰ TÁNH CỦA MÌNH, THÌ PHẢI LÀM SAO Ạ ?

TG-SG Nguyễn Nhân, trả lời:

- Này chưa có đọc hết 10 quyển sách.

- Đức Phật nói: “ai cũng có Phật tánh” thì để cho biết vậy thôi.

- Thế giới Vật lý này phải sống bằng Tánh Người chứ sống bằng Phật Tánh sao được?

- Bây giờ cái tứ đại này nói: “để tôi sống lại với thánh thiện”. Ông nói là ông lừa người ta chứ làm gì thánh thiện được?

- Thánh thiện thì đói đừng ăn, khát đừng uống thì mới thánh thiện.

- Tứ đại tời giờ đói thì phải ăn, tới giờ khát thì phải uống, cái nhu cầu đi bộ mệt quá mà không có xe đi chứ làm sao ngồi đó mà thánh thiện.

- Đừng có khi nào lầm là sống với cái Tánh Phật.

- Có biết rằng Tánh Phật là để sử dụng cho cái gì? Tánh Phật khi nào mình có Công đức mang về Phật giới định hình một Kim Thân Phật, Tánh Phật nhào vô đó để mang thân Phật, mang một cái Kim Thân Phật; chứ không phải vô đây mang thân người mà xài Tánh Phật, Tánh Phật xài Tánh Người là gì? Thì nó điên luôn đó.

- Điên là sao?

- Tánh Phật thanh tịnh vô đây cái người cứ ngồi ì ra thanh tịnh, không chịu đi làm, rồi tiền đâu đây? Tiền đâu nuôi cái thân tứ đại này? Mình thành điên không? Rồi lúc đó ngồi đó rồi tưởng tượng ra, tưởng ra rồi nói tầm bậy tầm bạ rồi đi kiếm tiền, mà cái đó là tưởng của ai? Cô hồn nó nhào vô thôi.

- Tánh Phật mình đã hiểu thì biết cái thân này thanh tịnh, người ta chửi mình thì mình lấy cái thanh tịnh mình đỡ thôi, người ta đập thì mình lấy cái Tánh Người đỡ lại.

- Mình phải học theo ông Trần Nhân Tông. Ông Trần Nhân Tông thấy Trung Quốc nó qua nó đánh thì ông đánh lại thôi chứ đâu phải ông đi qua bên đánh người ta đâu, nếu mà sử dụng Tánh Phật thấy bên kia nó qua rồi là kể như mất nước luôn đó.

- Mình phải hiểu cái Thế giới này. Thế giới vật lý mình phải sống bằng Thế giới vật lý.

- Muốn về Phật giới phải có công thức đi.

- Muốn lên trời phải có công thức đi.

- Có nghĩa là đạo Phật có tất cả công thức hết chứ không phải là mơ hồ.

- Vì thế mà từng công thức một.

- Nhà khoa học nó nói là “Đạo Phật có cái tinh hoa của nhân loại là ở chỗ này”.

- Anh muốn đi đâu thì đạo Phật nó có chỉ đường cho anh đi rõ ràng chứ không có lừa ai, còn những Người chỉ mà lấy tiền là đi lừa người ta.

- Đó! Phải hiểu cái “Tinh hoa của đạo Phật là không lừa người ta mà chỉ người ta”, đây mới gọi là cái bản chất từ thiện; còn cái "từ thiện" mà vụ lợi không phải là "từ thiện đâu".

Trích: GIẢI ĐÁP ĐẠO PHẬT KHOA HỌC VẬT LÝ THIỀN TÔNG VIỆT NAM - NGÀY 10/2/2019 - BUỔI SÁNG.

Xem thêm: Đức Phật dạy 16 thứ Tánh Người
 

Muốn sống với Phật Tánh của chính mình phải làm sao?
Chân Không

Chân Không

1630657302

Muốn sống với Phật Tánh của chính mình phải làm sao?

ĐỨC PHẬT DẠY RẰNG: "AI AI CŨNG CÓ PHẬT TÁNH". VẬY, CON MUỐN SỐNG VỚI PHẬT TÁNH CỦA CHÍNH MÌNH HAY LÀ TỰ TÁNH CỦA MÌNH, THÌ PHẢI LÀM SAO Ạ ?

TG-SG Nguyễn Nhân, trả lời:

- Này chưa có đọc hết 10 quyển sách.

- Đức Phật nói: “ai cũng có Phật tánh” thì để cho biết vậy thôi.

- Thế giới Vật lý này phải sống bằng Tánh Người chứ sống bằng Phật Tánh sao được?

- Bây giờ cái tứ đại này nói: “để tôi sống lại với thánh thiện”. Ông nói là ông lừa người ta chứ làm gì thánh thiện được?

- Thánh thiện thì đói đừng ăn, khát đừng uống thì mới thánh thiện.

- Tứ đại tời giờ đói thì phải ăn, tới giờ khát thì phải uống, cái nhu cầu đi bộ mệt quá mà không có xe đi chứ làm sao ngồi đó mà thánh thiện.

- Đừng có khi nào lầm là sống với cái Tánh Phật.

- Có biết rằng Tánh Phật là để sử dụng cho cái gì? Tánh Phật khi nào mình có Công đức mang về Phật giới định hình một Kim Thân Phật, Tánh Phật nhào vô đó để mang thân Phật, mang một cái Kim Thân Phật; chứ không phải vô đây mang thân người mà xài Tánh Phật, Tánh Phật xài Tánh Người là gì? Thì nó điên luôn đó.

- Điên là sao?

- Tánh Phật thanh tịnh vô đây cái người cứ ngồi ì ra thanh tịnh, không chịu đi làm, rồi tiền đâu đây? Tiền đâu nuôi cái thân tứ đại này? Mình thành điên không? Rồi lúc đó ngồi đó rồi tưởng tượng ra, tưởng ra rồi nói tầm bậy tầm bạ rồi đi kiếm tiền, mà cái đó là tưởng của ai? Cô hồn nó nhào vô thôi.

- Tánh Phật mình đã hiểu thì biết cái thân này thanh tịnh, người ta chửi mình thì mình lấy cái thanh tịnh mình đỡ thôi, người ta đập thì mình lấy cái Tánh Người đỡ lại.

- Mình phải học theo ông Trần Nhân Tông. Ông Trần Nhân Tông thấy Trung Quốc nó qua nó đánh thì ông đánh lại thôi chứ đâu phải ông đi qua bên đánh người ta đâu, nếu mà sử dụng Tánh Phật thấy bên kia nó qua rồi là kể như mất nước luôn đó.

- Mình phải hiểu cái Thế giới này. Thế giới vật lý mình phải sống bằng Thế giới vật lý.

- Muốn về Phật giới phải có công thức đi.

- Muốn lên trời phải có công thức đi.

- Có nghĩa là đạo Phật có tất cả công thức hết chứ không phải là mơ hồ.

- Vì thế mà từng công thức một.

- Nhà khoa học nó nói là “Đạo Phật có cái tinh hoa của nhân loại là ở chỗ này”.

- Anh muốn đi đâu thì đạo Phật nó có chỉ đường cho anh đi rõ ràng chứ không có lừa ai, còn những Người chỉ mà lấy tiền là đi lừa người ta.

- Đó! Phải hiểu cái “Tinh hoa của đạo Phật là không lừa người ta mà chỉ người ta”, đây mới gọi là cái bản chất từ thiện; còn cái "từ thiện" mà vụ lợi không phải là "từ thiện đâu".

Trích: GIẢI ĐÁP ĐẠO PHẬT KHOA HỌC VẬT LÝ THIỀN TÔNG VIỆT NAM - NGÀY 10/2/2019 - BUỔI SÁNG.

Xem thêm: Đức Phật dạy 16 thứ Tánh Người
 

Chân Không

Chân Không

1630422143

Nếu không dụng công làm sao nhận ra Phật Tánh của chính mình?

27- CỤ ÔNG TRANG THẾ QUAN, Sanh 1927, tại Cần Thơ, cư ngụ tại Tp. Hamboug, đức. Ngộ "Yếu chỉ Thiền tông", nhờ cụ hỏi:

- Như Trưởng ban dạy, tu theo Thiền tông không được dụng công, Nếu không dụng công làm sao nhận ra Phật tánh của chính mình?

Trưởng ban trả lời:

- Người tu thiền theo đạo Phật, Đức Phật có chỉ 3 pháp môn thiền căn bản:

  1. * Một là thiền Tiểu thừa.
  2. * Hai là thiền đại thừa.
  3. * Ba là Thiền tông.

Thiền tiểu thừa là dùng pháp quán và tưởng từ vật nhỏ ra lớn hoặc ngược lại, quán, tưởng này là cốt để thành tựu những gì mà người tu muốn, cốt ý của người tu là muốn có thần thông để đi khoe với mọi người. Thiền trung thừa là lý luận những hiện tượng có nơi Thế giới này một cách chuẩn xác. cốt yếu là để đi khoe với mọi người: " Ta là người lý luận bật nhất!"

Thiền đại thừa là nghi, hoặc tìm, cái gì núp bên trong vật chất nào đó, khi nghi hoặc tìm được rồi, liền đi khoe với những người xung quanh, cốt yếu người tu là muốn chứng minh cho mọi người biết là ta đã chứng được đạo. Biết được tận cùng hữu dụng của vật chất.

Thiền tông không làm như các thứ trên, mà cứ để tâm mình thanh tịnh, rỗng lặng và hằng tri.

Phần này, tôi dùng ví dụ sau đây nếu cụ chú ý, có duyên lớn sẽ giác ngộ "Yếu chỉ Thiền tông":

Như nước trong ao hoặc hồ bị vẫn đục, không thấy được hình bóng màu xanh của trời, màu trắng của mây. Nếu ai đó múc hết nước đục trong ao hay hồ đổ đi, thử hỏi, có thấy được nước trong trong ao hay hồ không?

Những người có mặt đều đồng nói là không.

Trưởng ban giải thích:

Muốn thấy được bóng của mây trắng và màu xanh da trời, duy nhất là đừng động đến nước trong ao hoặc hồ, cứ tự nhiên bùn đất lắng xuống, tự nhiên các bóng ấy sẽ hiện ra.

Đối với Phật tánh cuả mỗi con người cũng vậy.

Trong Phật tánh vốn tự nhiên thanh tịnh, sáng suốt, rỗng lặng, trùm khắp, hằng tri, nhưng vì bị những thứ vọng tưởng trồi lên sụt xuống làm cho cái trong sáng của Phật tánh mất đi tự nhiên thanh tịnh trong sáng suốt.

Nếu chúng ta loại bỏ những thứ vọng tưởng giống như chúng ta múc nước đục và nước trong đổ đi vậy. Chúng ta chỉ cần đễ yên tất cả. Vọng tưởng lắng xuống, nó trở về bản chất tự nhiên của nó, nếu chúng ta can thiệp vào để dẹp nó, tức chúng ta can thiệp vào sự chuyển biến của Vật lý nơi Thế giới này.

Theo Vật lý Trần gian này, thứ nào cũng có ngôi vị của nó, Từ Phật tánh đến tứ đại, cũng như những thứ trong tánh người, thứ nào cũng có ngôi vị của nó cả. Nếu chúng ta sử dụng công tu hành bất cứ pháp môn nào mà sử dụng những thứ trong Vật lý, đều là chúng ta bồi thêm một lớp của Vật lý lên tánh Phật của chúng ta nữa, chúng ta đã bị ảo giác trong Vật lý này bao phủ rồi, mà còn đem những thứ trong Vật lý này trùm thêm lên nữa, chúng ta đã không thấy sự thật lại càng không thấy nữa!

Trong kinh Diệu Pháp Liên Hoa Đức Phật dạy:

-" Chư Pháp trụ pháp dị, tướng Thế gian thường còn". có nghĩa là các tướng của Thế gian lúc nào cũng trụ nơi ngôi vị của nó, và lúc nào các tướng ấy vẫn thường còn, vì thường còn thường còn nên mới có vạn vật, có vạn vật nên mới có luân hồi. Người tu theo đạo phật: không dừng bất cứ thứ gì, mà người tu chỉ cần: Tâm cảnh không dính nhau là giải thoát rồi. Phần này trong kinh Kim Cang Đức Phật dạy rất rõ.

Ông hãy nghe lời dạy rõ thêm của Đức Phật:

- Tâm cảnh không dính nhau, đạo bồ đề chắc chắn sẽ thành.

Đức Phật đã dạy như vậy mà chúng ta không nghe lời Ngài, lại đem cái đầu học hỏi theo vật lý của tánh Người xen vào, xen càng nhiều, thì cái thanh tịnh của Phật tánh càng bị phủ mờ đi!

Chúng ta sống trong nghiệp lực quá dày, không chịu bỏ bớt mà lại mỗi ngày mỗi tạo thêm, thật là khổ chồng thêm khổ. Bởi vậy Đức Phật bảo: Chúng ta là kẻ đáng thương!

Ở Thế gian này, ai tạo nghiệp bắt buộc phải bị nghiệp lực lôi kéo; còn ai muốn trở về sống với Phật tánh thanh tịnh của chính mình thì đừng tạo nghiệp, tự nhiên Phật tánh hiển lộ, không cần đi tìm nơi nào cả. Đức Lục Tổ Huệ Năng dạy qúa rõ: Người tu mà dụng công đi tìm Phật tánh, giống như đi tìm lông con rùa và sừng con thỏ vậy!"

Người nào muốn Phật tánh hiển lộ, mỗi ngày chúng ta chỉ cần để tâm thanh tịnh , rỗng lặng và hằng tri, làm như vậy được thuần thục, một ngày nào đó, trong tâm ông bỗng sáng lên , hiện ra những gì kỳ đặc, còn thân ông như không có, không dùng ngôn từ gì của Trần gian này mà diễn nói được. người tu đến chỗ này gọi là ngộ đạo, còn nói theo chuyên môn Nhà Thiền gọi là nhận được cái thanh tịnh phật tánh của chính mình.

Vừa nghe các lời giải thích trên, cụ Trang Thế Quan thoạt nhiên giác ngộ "Yếu chỉ Thiền tông", một số người đi theo đoàn cũng giác ngộ theo.

Ông Trang Thế Quan liền làm bài thơ để trình chỗ sở ngộ của mình:

Thơ rằng:

Phật tánh hằng thanh tịnh.

Suy nghĩ cứ suy nghĩ.

Suy nghĩ trong thanh tịnh.

Không bị hút Âm Dương.

Cũng từ Phật tánh ấy.

Suy nghĩ chồng suy nghĩ.

Là suy nghĩ vô minh.

Đây, Luân hồi sinh tử.

Đức Phật dạy rõ ràng:

Hai thứ này vô trụ.

Chúng sanh mê muội ngủ.

Nhận có vọng có chơn.

Nên tìm đường giải thoát.

Tìm đường này đường nọ.

Để tránh xa luân hồi.

Về nơi thanh tịnh ở.

Như đi tìm sừng thỏ.

Đi kiếm long con rùa.

Chỉ bỏ vọng bỏ chơn.

Phật tánh liền thể hiện.

Ông Trang Thế Quan vừa trình xong bài thơ 20 câu, Trưởng ban nói:

- Hôm nay ông đả biết tu theo pháp môn Thiền tông, tôi xác nhận ông đã giác ngộ "Yếu chỉ Thiền tông"và cấp luôn cho ông giấy chứng nhận đạt được "Bí mật Thiền tông" tuần sau sẽ làm lễ truyền Bí mật Thiền tông cho ông, chúng tôi sẽ cung cấp cho ông tất cả những gì mà Như lai đã dạy trong Sách Trắng Thiền Tông và Huyền ký của Ngài.

Ông Trang Thế Quan hết sức vui mừng và cám ơn Trưởng ban.

Trích quyển 5: Khai Thị Thiền Tông - Nhà Xuất Bản Tôn Giáo. Trang: 198-199-200-201-202-203. Thiền Gia, Soạn Giả: Nguyễn Nhân.

Chân Không

Chân Không

1630473950

Phải làm sao để nhìn thấy Bể Tánh Thanh Tịnh?

Ông Tỳ Kheo Ca Chiên Diên, từ chỗ  ngồi đứng dậy, ra trước Đức Phật, trịch vai áo, qùi gối, chắp tay bạch cùng Đức Phật rằng:

-  Kính bạch Đức Thế Tôn, con có thắc mắc như sau:  Huynh con là Xá Lợi Phất nhìn thấy được Bể tánh thanh tịnh. Vậy con phải làm sao nhìn thấy được, Kính xin Đức Thế Tôn dạy con?

Đức Phật dạy:

- Này ông Ca Chiên Diên, ông muốn nhìn thấy Bể tánh thanh tịnh. Trước hết, ông phải tạo ra công đức cho thật nhiều. Số công đức này chứa đầy trong vỏ bọc tánh Phật của ông, tự nhiên ông thấy được.

Như Lai cũng nói cho ông rõ:

- Việc thấy Bể tánh thanh tịnh không quan trọng, mà quan trọng nhất là ông có chấp nhận tu theo pháp môn Thanh tịnh thiền hay không, hay ông tu muốn có chứng có đắc.

- Người tu Thanh tịnh thiền có được 8 cái lợi:

  1. Một: Hằng ngày làm việc gì cứ chăm chú làm việc đó không nghĩ chuyện khác.
  2. Hai: Không mất thời giờ đi nghe người nói chuyện trong sanh tử luân hồi.
  3. Ba: Biết linh thiêng là chuyện của những vị Thần làm ra để thỏa mãn lòng ham muốn của con người.
  4. Bốn: Không cầu khẩn qùi lạy ai cho mệt.
  5. Năm: Biết được Phật tánh của mình là gì.
  6. Sáu: Biết được tánh Người của mình là sao.
  7. Bảy: Tu sao giải thoát, tu sao luân hồi.
  8. Tám: Biết được công thức giải thoát.

Trên đây là 8 cái được của người tu Thanh tịnh thiền và nhiều thứ khác.

Ông Tỳ kheo Ca Chiên Diên nghe Đức Phật dạy  mình quá rõ, ông hết sức vui mừng lễ tạ Đức Phật rồi lui ra.

Trích quyển 10: Huyền Ký Của Đức Phật Truyền Theo Dòng Thiền Tông - Nhà Xuất Bản Tôn Giáo.

Trang: 163- 164.                                                                      

Thiền Gia, Soạn Giả: Nguyễn Nhân

Nguồn: Tổ Đình Chùa Thiền Tông Tân Diệu

Đ/C: 273 Ấp Chánh Hội, xã Tân Mỹ, huyện Đức Hòa, tỉnh Long An, Việt Nam

#thientong #thanhtinhthien

Chân Không

Chân Không

1630494681

Chưa biết Phật Tánh là gì thì làm sao tu theo Đạo Phật đúng?

VỊ THỨ 24:

- Anh Nguyễn Vạn Hội, năm 1980, tại Thành Phố. Qui Nhơn, tỉnh Bình Định, cư ngự tại nhà số 22/22K, đường Nguyễn Văn Chiêu, phường 16, quận Gò Vấp, Thành Phố Hồ Chí Minh, có đưa trình các câu kệ của vị hòa thượng, nói là vị ấy đã giác ngộ "Bí Mật Thiền tông", bài văn và kệ ấy như sau:

1- Đạo Phật là đạo nhân quả.

2- Tín, hạnh, nguyện, là nhân.

3- Thành đạo cứu cánh là quả.

4- trực chỉ tu hành.

5- Tâm trí không nhiễm.

6- Vốn tự nhiên thành.

7- Chỉ lìa vọng duyên.

8- Tức như như Phật.

Tám câu trên vị hào thượng ấy gộp lại giải thích như sau:

1- Sống trong thế tục mà không nhiễm.

2- Hành trong muôn duyên mà vẫn lìa.

3- Nhờ không, mà pháp giới mới hiện hữu được.

4- Và chính sự kiện Pháp giới hiện hữu như thế, nên phải là không.

Tác giả Nguyễn Nhân phân tích các câu văn kệ nói trên:

1- Nếu nói đạo phật là nhân quả thì không đúng.

Vì sao không đúng?

Vì tổng thể đạo Phật, Đức Phật dạy rõ ràng như sau:

A- Trong tam giới là do vật lý và Âm Dương "điều hành". Vì vậy, sự sống trong Tam giới là phải tuân theo qui luật của nhân quả.

B- Phật tánh, là tánh tự nhiên không có nhân quả. Do vậy, trong Bể tánh Thanh tịnh Phật tánh, là tự nhiên như vậy thôi, nên Đức Phật gọi là Chân Như, tức cái Như Như chân thật.

C- Việc trong Tam giới là của Tam giới, cho nên bất cứ ai vào sống trong Tam giới là phải sống đúng theo luật của nó. Vì nguyên lý này, mà Đức Phật dạy nơi pháp môn Thiền tông học như sau:

- Ban đầu, Đức Phật sử dụng tâm vật lý để dạy các pháp môn còn nằm trong vật lý, nên có kết quả đúng theo qui luật vật lý, tức không thoát ra ngoài luân hồi được.

- Còn pháp môn Thanh tịnh thiền này, Như Lai sử dụng tánh Thấy hoặc tánh Nghe của Ý trong Phật tánh.

Do vậy, Ai sử dụng tánh Thấy hoặc tánh Nghe thanh tịnh này, nếu có duyên lớn sẽ nhận được tánh Nghe hoặc Thấy thanh tịnh của chính mình thật rõ ràng, thì mới mong vượt ra ngoài luân hồi của vật lý được.

Vị hòa thượng này nói đạo Phật là đạo nhân quả, chỉ đúng có một khía cạnh nhỏ thôi.

2,3- Tín, hạnh ,nguyện là nhân, thành đạo cứu cánh là quả, Vị hòa thượng không hiểu Thiền tông mà Đức Phật dạy.

Vì sao không hiểu?

Vì người tu theo Thiền tông, mà sử dụng tín, hạnh hay nguyện, thì người này không biết lời của Đức Phật dạy, tu gì còn luân hồi, tu gì mới giải thoát được.

Đức Phật dạy thật rõ:

- Các ông có ngồi đó tu tín, hạnh, nguyện trong vật lý, một ngàn năm cũng còn trong nhân quả luân hồi.

Đức Phật có dạy rõ phần này:

- Tu trong luân hồi, làm sao đạt được quả vô sanh?

4- Tu hành, là sử dụng tâm vật lý để tu. Vì vậy, các vị Tổ sư thiền tông dạy:

Ai sử dụng tâm vật lý để tu hành là mang họa vào thân!

5- Tâm và trí là hai thứ của vật lý được Đức Phật phân chia như sau:

A- Tâm con người có, là do duyên hợp của tứ đại hình thành mới sanh ra nó.

B- Còn vọng thức, là do cái Tưởng của tâm người. Do vậy, những thứ do tâm tưởng tượng ra, nó phải đi theo chiều: Thành- Trụ- Hoại -Diệt, tức luân hồi, thì làm sao trở về "Bản thể Thanh tịnh" chân thật của chính mình được.

6- Vốn tự nhiên thành.

- Thành cái gì, Phật tánh nó là tự nhiên như vậy, mà đem cái tâm của người vật lý ra tu, để thành cái Phật tánh được sao?

Đức Phật dạy, người nào sử dụng tâm vật lý để tu hành, khi được thành tựu, thì đem cái thành tựu đó bỏ xuống mồ mà chôn đi!

7, 8- Chỉ lìa vọng duyên, tức như như Phật. Lìa vọng tưởng thì ông Phật sẽ hiện ra liền chứ gì?

Thử hỏi, ở thế giới này ai lìa được vọng tưởng?

Vọng tưởng là tự nhiên của thế giới này, ai vào đây, bắt buộc cũng phải sử dụng những thứ vọng ở thế giới này.

Vì sao phải sử dụng?

Vì chúng ta, ai ai cũng mang thân duyên hợp cả. Đã là thân duyên hợp thì phải sử dụng tâm vọng tưởng mới phải;

Còn vị nào sử dụng tánh Phật để Nghe, Thấy, Nói và biết, dù vị đó không muốn thành phật, thì ông phật cũng phải hiển lộ ra, mình không chạy trốn ông Phật được!

Nói tóm lại, 8 câu trên, vị hòa thượng nêu, "Ngài" chưa biết Phật tánh là gì, thì làm sao tu theo đạo Phật đúng được.

Vậy, chúng tôi xin hoà thượng về sưu tầm, nghiêm cứu lời Đức Phật dạy thêm nữa, mới mong đạt được ý sâu mầu của Đức Phật dạy.

Trích: Những Câu Hỏi Về Thiền Tông 2. Nhà Xuất Bản Tôn Giáo Hà Nội 2016.

Trang: 123-124-125-126. Thiền Gia, Soạn Giả: Nguyễn Nhân

Nguồn: Tổ Đình Chùa Thiền Tông Tân Diệu

Đ/C: 273 Ấp Chánh Hội, xã Tân Mỹ, huyện Đức Hòa, tỉnh Long An, Việt Nam

Email: [email protected]

Phật Tánh là gì?

#thientong #channhu #phattanh #tanhphat 

Chân Không

Chân Không

1629893449

Tu theo Pháp môn nào của Đạo Phật dễ Giác Ngộ

Tu theo Pháp môn nào của Đạo Phật dễ Giác Ngộ

1. Giới thiệu
2. Lời nói đầu
3. Để tu theo Thiền tông?
4. Liên hiệp quốc công nhận đạo Phật tuyệt vời nhất
5. Đối đáp với vị thầy dạy thiền Tông ở Long Thành, Đồng Nai
6. Địa chỉ chùa Tân Diệu – Chánh gốc Thiền tông
7. Tu theo pháp môn Thiền tông cốt để thành Phật?
8. Ý nghĩa các phù điêu tại Chánh điện Thiền tông
9. Điện Tổ Thiền tông đặc biệt
10. Sự tích Vua Lương Võ Đế có tạo công đức?
11. Lục Tổ Huệ Năng giác ngộ Thiền tông
12. Ngũ tổ Hoằng Nhẫn truyền Thiền tông cho Lục tổ
13. Bài kệ ngộ thiền của anh Nguyễn Văn Nghĩa
14. Sơ Tổ Trúc Lâm Yên Tử – vua Trần Nhân Tông
15. Sơ Tổ sáng lập chùa Thiền tông Tân Diệu
16. Vài mẫu chuyện trong nhà thiền
17. Sơ Tổ Bồ Đề Đạt Ma kiểm thiền Nhị Tổ Huệ Khả
18. Ý nghĩa của chữ Tịnh Độ và A Di Đà Phật
19. Cúng dường 1.000 Đức Phật không bằng cúng dường một vị “Đạo Nhân Vô Tu Vô Chứng”?
20. Câu chuyện nổi tiếng về Nhân Quả
21. Đức Phật Dược Sư Quang Lưu Ly và Di Lặc
22. Một số câu hỏi – 6 pháp môn tu Nhà Phật
23. Tu theo Thiền tông “Thấy” được cảnh giới gì? Có cần nhờ Tha lực? Đời Mạt pháp sao tu thành Phật?
24. Trình tự các bước tu chứng Tứ Quả Thanh Văn?
25. Bài kệ nói về Bể Tánh Thanh tịnh của Phật Tánh
26. Ý nghĩa chữ Phật Tỳ-Lô-Xá-Na? Tu theo Thiền tông để được cái gì? Truyền Thiền tông và truyền Tâm ấn có giống nhau không?
27. Hỏi về sách “Đạo Phật qua nhận thức mới” xuất bản trước năm 1975 qua cách nhìn của Thiền tông?
28. Hỏi về sách “Dưới chân Phật Tổ” qua cách nhìn của Thiền tông?
29. Hỏi về sách “Kim Cang Đại Định” và “Thiền Định Đại Định” qua cách nhìn của Thiền tông?
30. Hỏi về sách “Những chuyện Niệm Phật thấy Phật vãng sanh? Tu được quả vị Bồ Tát rồi sẽ đi về đâu?
31. Người Tu theo Thiền tông có phải bỏ hết tính toán các việc làm ăn hàng ngày?
32. Cuộc đối đáp thật thú vị với vị Tiến sĩ Thần học
33. Kết luận

1. Giới thiệu

Đức Phật Thích Ca Mâu Ni dạy:

– Biết Phật, hiểu Tánh, là đã giác ngộ rồi. Còn biết cách “Dừng, Dứt” vật lý, thì mới giải thoát được!

Đức Tổ Bồ Đề Đạt Ma dạy:

– Biết không lập văn tự, rõ giáo ngoại biệt truyền, mới tu theo giáo pháp Thiền tông của Đức Phật dạy được!

Đức Lục Tổ Huệ Năng dạy:

– Tu hành không biết Phật Tánh, tu hành vô ích!

Đức Sơ Tổ Trúc Lâm Yên Tử Việt Nam dạy:

– Trong nhà có báu không xài

– Dụng công tìm kiếm, tìm hoài uổng công

– Tu thiền mà cố dụng công

– Dụng công mà được, bỏ sông cho rồi!

Tổ Pháp Loa dạy:

-Vị nào biết pháp Thanh tịnh thiền, thì mới tu giải thoát được, còn không biết mà dạy người khác là lừa người!

Tổ Huyền Quang dạy:

– Vị nào không biết Phật tánh của mình, thì vĩnh viễn phải đi trong 6 nẻo luân hồi! Đồng nghĩa, làm theo sự xúi bảo của Ma Vương!

Thiền gia Chánh Huệ Phong nói:

– Không biết Phật, không hiểu Tánh, tu 1.000 năm cũng vẫn đứng ngoài hàng rào của sân thiền, chứ nói chi vào được cửa “Bí mật Thiền tông”.

02. Lời nói đầu

Theo các kinh điển Phật giáo, cách đây hơn 2.550 năm, thái tử Tất Đạt Đa, con của vua Tịnh Phạn, trị vì đất nước Ca Tỳ La Vệ, (thành cũ hiện nay thuộc miền Nam nước Népal, cách biên giới nước Ấn Độ và nước Népal 30 km. Thành mới và 10 di tích đặc biệt hiện nay thuộc miền Bắc nước Ấn Độ, trải dài gần 300 km.

Gồm: 1- Phật Đản sanh. 2- Xuất gia 3- Tu khổ hạnh. 4- Tu trung đạo. 5- Thành đạo. 6- Thuyết pháp đầu tiên để độ 5 anh em ông Kiều Trần Như và 4 người bạn đồng tu. 6- Vườn Lộc Uyển. 7- Thuyết kinh Diệu Pháp Liên Hoa nơi mặt bằng rộng lớn trên núi Linh Sơn, là bộ kinh đầy đủ nhất, từ sơ cơ đến quả Phật và truyền Thiền Thanh tịnh lại cho Ngài Ma Ha Ca Diếp để làm Tổ sư Thiền Thanh tịnh đời thứ nhất. 8- Đức Phật nhập Niết bàn. 9- Trà tỳ để lưu Xá Lợi của Đức Phật. 10- Bảo tháp lưu Xá Lợi của Đức Phật, và còn rất nhiều di tích khác nữa.

Còn nhỏ, Ngài hết sức thông minh, khi lớn lên, Ngài thích tìm hiểu về nhân sinh, vũ trụ và thích tìm hiểu tất cả vạn vật chung quanh. Đặc biệt, Ngài có bốn cái thắc mắc tuyệt vời như sau:

Thứ nhất: Con người từ đâu đến với thế giới này?

Thứ hai: Đến với thế giới này rồi để bị: Sanh – Già – Bệnh – Chết?!

Thứ ba: Khi còn sống ở nơi thế giới này, tranh giành, hơn thua, chém giết với nhau, sau cùng rồi cũng phải lìa bỏ tất cả!

Thứ tư: Chết rồi sẽ đi về đâu?

Ngài thấy làm lạ về bốn cái thắc mắc nêu trên, nên tâm Ngài luôn bị giày vò. Ngài tự nhủ:

– Chẳng lẽ, con người sống nơi thế giới này, cứ bị bốn thứ nói trên chi phối mà không thoát ra được sao? Vì muốn tìm ra cho được bốn nguyên nhân trên, nên Ngài đi hỏi tất cả những người có học vấn cao, kể cả những vị tu sĩ có danh tiếng nhất thời bấy giờ để được rõ thông, nhưng không ai giải đáp cho Ngài thỏa mãn được, nên Ngài quyết định đi tu để tìm cho ra bốn cái thắc mắc nói trên.

Ban đầu, Ngài tìm đến các vị tu Tiên để học đạo. Ngài tu các pháp môn thiền quán, đạt được các thiền như: Sơ thiền, Nhị thiền, Tam thiền, Tứ thiền, thiền Phi Phi tưởng, sau cùng Ngài đạt được thiền Diệt tận định. Tuy đạt được các thiền trên và thấy được rất nhiều cõi, nhưng thẩm xa, vẫn còn thấy màn đen u tối bao quanh ở nơi phương trời xa thẳm, tức không giải thích được bốn vấn đề mà Ngài thắc mắc, nên quyết định tu thêm 1 pháp nữa là Thanh tịnh thiền. Không ngờ, tâm của Ngài bừng sáng, thấy rất rõ ràng, trùm khắp cả vũ trụ mênh mông bao la này, Ngài thấy không thiếu sót chỗ nào và không thấy chỗ nào tối cả, dù là nhỏ nhất. Ngài diễn tả vũ trụ này rộng lớn không dùng ngôn từ gì của thế giới này mà nói lên hết được, nên Ngài có cái ví dụ như sau:

– Như đem một triệu trái đất này mà nghiền nát ra thành bụi, bay về phương Đông, hoặc phương Tây, hay phương Nam, phương Bắc, phương Trên, phương Dưới; cứ gặp một hành tinh, bỏ xuống hành tinh đó một hạt bụi, bỏ hết hạt bụi của một triệu hành tinh, nhưng cũng chưa đụng biên giới của vũ trụ này!

Các người thời đó hỏi Ngài:

– Vậy, Ngài tu thành tựu được những gì, mà Ngài thấy và biết sâu xa như vậy?

Thái tử Tất Đạt Đa trả lời:

– Vì ta thấy và biết được ba cái minh:

1- Thiên nhãn minh.

2- Túc mạng minh.

3- Lậu tận minh.

Và sáu cái thông suốt.

Nên Ngài hiểu rõ và giảng trạch được bốn cái thắc mắc trên. Vì vậy, Ngài đặt “công thức” trên là “Như Lai Thanh Tịnh thiền”. Các môn đồ theo học, gọi Ngài là Bụt Đa (tức bậc giác ngộ); vì Ngài hiểu thật rõ ràng và tường tận, từ con người đến vạn vật khắp trong vũ trụ này, biết tất cả nguyên do sanh ra và bị diệt đi. Ngài thấy vũ trụ này thật là vô biên, nhưng lại tuyệt đối vô trụ, và vận hành hết sức trật tự… Ngài thấy tường tận từ nhân duyên sanh, dù là nhỏ nhất hay lớn nhất, cũng như nhân quả từ nhỏ đến lớn không sai sót một chút nào.

Có môn đồ hỏi về cái thấy và cái biết của Ngài, Ngài trả lời: “Ta thấy và biết rất rõ ràng từng hành tinh trong vũ trụ bao la mênh mông này, rất nhiều, rất nhiều không thể đếm hết được, như cát của 1 tỷ sông Hằng này gọp lại vậy; còn những lời của Ngài nói cho các người thời ấy nghe, như mấy hạt cát trong đầu ngón tay của Ngài thôi.

Vì vậy:

– Đối với Hoàng tộc, xem Ngài là một thành viên kiệt xuất.

– Đối với thần dân trong nước, xem Ngài là một vị Thánh nhân.

– Đối với nhân loại, xem Ngài là một Vĩ nhân.

– Đối với các môn đồ, xem Ngài là một vị Bụt Đa (là vị giác ngộ, tức hiểu biết, người Trung Hoa gọi là Phật Đà, còn người Việt Nam chúng ta gọi Ngài là Đức Phật).

Có thể nói, Ngài là một con người có một không hai ở thế giới này. Với uy danh lớn lao như vậy, nhưng đồ dùng hằng ngày của Ngài chỉ có ba bộ y để mặc, để ngủ, để sinh hoạt, đi ra ngoài thất. Cái bát để ăn cơm và uống nước của Ngài, tự Ngài làm lấy. Còn chỗ ở của Ngài là cái thất ở dưới gốc cây, bằng lá đơn sơ. Khi ông Cấp Cô Độc nghe lời dạy của Ngài, ông nhận ra được cái Phật tánh chân thật ở nơi ông; ông trình thưa với Đức Phật:

– Con thấy trên đời này, không gì qúi bằng Phật tánh chân thật của chính con. Vậy, con kính trình xin Đức Thế Tôn cho phép con bỏ ra một số vàng lớn mua khu vườn của thái tử Kỳ Đà để cất Tinh Xá cho Đức Thế Tôn và các môn đồ của Đức Thế Tôn ở, kính xin Đức Thế Tôn chấp nhận lời con. Đức Phật đồng ý và nhờ ông Xá Lợi Phất lo việc này.

Thái tử Kỳ Đà, thấy tấm lòng của ông Cấp Cô Độc kính trọng Đức Phật quá lớn, nên Thái tử Kỳ Đà tặng ông Cấp Cô Độc tất cả những cây kiểng trong vườn, làm cảnh trí nơi Đức Phật ở, để tăng thêm phần cảnh đẹp.

Khi Đức Phật thấy và hiểu được bốn cái thắc mắc trên. Trong 49 năm, Đức Phật đi nói cái chân thật mà Ngài đã tìm ra cho những ai muốn tìm hiểu. Vì vậy, khi lìa bỏ thế giới này, Ngài để lại “công thức” qúi nhất là “Như Lai Thanh Tịnh thiền” cho đệ tử ưu tú nhất của Đức Phật là ông Ma Ha Ca Diếp, vì vị này đã nhận ra Phật Tánh thanh tịnh của chính ông và sống được với Phật tánh ấy.

Pháp môn Thanh tịnh thiền này, ông nhận ra bằng tánh Thấy của ông qua cành hoa sen mà Đức Phật đưa lên tại nơi mặt bằng rộng lớn trên núi Linh Sơn. Tại buổi “kiểm thiền” này, duy nhất chỉ có ông Ma Ha Ca Diếp, lanh lợi nhận ra đầu tiên; còn những vị có mặt cũng có nhiều vị cũng nhận ra, nhưng vì chậm hơn, nên Đức Phật có dạy như sau, ta có:

– Chánh pháp, nhãn tạng

– Niết bàn diệu tâm

– Pháp môn mầu nhiệm

– Không lập văn tự

– Truyền ngoài giáo lý

– Ai biết Phật mình

– Nhận được Tánh mình

– Mới tu đúng chánh pháp Thanh tịnh thiền được.

Cũng nhờ pháp môn Thanh tịnh thiền này, mà Ngài Ma Ha Ca Diếp nhận ra Phật tánh chân thật của chính mình nên được làm Tổ thứ nhất, còn Ngài Xá Lợi Phất mới được “Rơi vào Bể tánh Thanh tịnh Phật tánh của chính mình” nên Ngài mới trình thưa với Đức Phật những gì mà Ngài thấy và biết trong Bể tánh Thanh tịnh Phật tánh.

Vì pháp môn quá tuyệt quí này nên Đức Phật dạy thêm:

– Pháp môn tu thiền Thanh tịnh này, là pháp môn rất mầu nhiệm, có ba cấp bậc như sau:

1- Vị nào hiểu biết căn bản của pháp môn tu Thanh tịnh thiền này, là vị đó coi như đã bước vào được “Sân thiền”, cũng gọi là đạt “Yếu chỉ Thiền tông”.

2- Vị nào hiểu biết được tất cả các pháp môn mà Như Lai dạy nơi thế giới này, vị đó xem như đã mở cửa được “Nhà thiền”, cũng gọi là đạt được “Bí mật Thiền tông”.

3- Vị nào vào được”Nhà thiền” rồi, mà “Được rơi vào Bể tánh Thanh tịnh Phật tánh”, vị đó coi như đã về đến “Quê xưa” của mình.

Đức Phật lại dạy:

– Hôm nay, tại nơi mặt bằng rộng lớn trên núi Linh Sơn này, Như Lai chánh thức truyền thiền Thanh tịnh cho ông Ma Ha Ca Diếp, để nối tiếp Như Lai dạy pháp môn Thanh tịnh thiền này, Như Lai nói rõ cho các ông biết: Dòng của mạch nguồn thiền Thanh tịnh này, nay đã bắt đầu rồi đó, và dòng chảy của nguồn thiền Thanh tịnh ở nước này chỉ có 28 đời Tổ thôi, sau sẽ đến nước lớn ở phương Đông, có thêm 5 đời Tổ nữa, sau đó chảy đến đất Rồng thêm được 3 đời Tổ nữa, rồi Mạch nguồn thiền Thanh tịnh này sẽ ẩn.

Đến đời Mạt Thượng pháp, ở tại đất Rồng, có một vị nhận được dòng chảy của Mạch nguồn thiền Thanh tịnh này, và cũng từ đây, Nguồn thiền Thanh tịnh sẽ được người có tâm lớn cho chảy đi khắp Năm châu.

Đức Phật lại dạy tiếp:

– Này ông Ma Ha Ca Diếp, nguồn thiền Thanh tịnh này, ông đừng cho đoạn dứt, khi ông lìa bỏ thế giới này, ông hãy truyền lại cho ông An Nan Đà, nối tiếp ông làm Tổ sư thiền đời thứ 2; cũng từ đời ông A Nan Đà trở đi phải gọi là Thiền tông.

Vì sao phải gọi đổi tên hiệu như vậy?

– Vì pháp môn Thanh tịnh thiền này, nếu gọi như tên cũ thì không đúng lắm.

Vì sao vậy?

– Vì pháp môn tu thiền này, nó không được phép ghi vào trong các kinh của Như Lai dạy; mà nó phải chảy riêng theo dòng thiền của nó, chỉ có những vị có nhiệm vụ dẫn mạch nguồn thiền này mới được phép nắm giữ văn kệ Huyền ký của Như Lai thôi. Như vậy, phải gọi là Thiền tông, tức pháp môn thiền học này có tông và dòng riêng của nó.

Như Lai có Huyền ký cho vị Tổ thứ 33 biết: Đến đời vị Tổ này, pháp môn Thiền tông, chỉ dạy một phần nhỏ thôi, khi vị đó gần diệt độ, vị đó phải cho phép vị đệ tử nào ưu tú nhất, công bố pháp môn Thiền tông học này ra, để những người có mặt vào đời Mạt Thượng pháp họ nhận được và công bố đi khắp Năm châu…

Người sưu tầm và biên soạn, kiêm tác giả Nguyễn Nhân

Nguồn: Thiền Tông