Chân Không

Chân Không

1630763667

Tu Thiền Tông sao không được dụng công?

CỤ ÁNH Lại Hỏi Thêm 2 Câu:

  1. Tu Thanh tịnh thiền sao không được dụng công?
  2. Trong Bể Tánh Thanh tịnh cũng có động, sao không bị luân hồi?

Trưởng ban đáp:

- Câu 1: Phật tánh của mỗi người, bị tánh người bao phủ nhiều lốp. Tánh người là sống theo qui luật vật lý Âm Dương là động, tánh người động thì có nhô ra những ý tưởng.

Cụ tu theo pháp môn Thiền tông phải hiểu như sau:

A- Tánh người là tự nhiên tưởng tượng và suy nghĩ; suy nghĩ là động, động là của luân hồi.

B- Tánh Phật là thanh tịnh, thanh tịnh là không sanh thì làm gì có diệt. Không sanh không diệt là không luân hồi.

Vì nguyên lý này mà người tu theo pháp môn Thiền tông không được dụng công là vậy.

 Câu 2: Trong Bể tánh Thanh tịnh Phật tánh có động mà không bị luân hồi là lý do như sau:

A- Không có vật chất.

B- Không có điện từ Âm Dương, mà chỉ có điện từ Quang. Điện từ Quang dù có rung động cở nào, cũng không làm dấy đục trong Bể tánh được.

Vì sao vậy?

Vì trong Bể tánh thanh tịnh Phật giới không có tứ đại, nên không có gì làm cho Bể tánh thanh tịnh Phật giới mất Thanh tịnh được.

Ví dụ vật lý cho cụ hiểu:

Như 2 ly nước:

Một ly nước trong, không có đất bùn.

Một ly nước bùn được lắng trong.

Cái ly có bùn động thì nước bị đục.

Cái ly nước trong không bùn, dù có động như thế nào thì nước cũng không bị đục được.

Vì nguyên lý này, Đức Phật dạy tu Thiền tông là không sử dụng bất cứ thứ gì trong vật lý, mà chỉ cần để tâm vật lý, của mình tự nhiên thanh tịnh và hằng biết là đủ.

Vì sao tâm vật lý của mình thanh tịnh mà giải thoát?

Chỗ này là chỗ bí mật của Thanh tịnh thiền, ít có người nhận ra chỗ tuyệt mật này, nên từ vô lượng kiếp đến nay, ai ai cũng dụng công huân tập đủ thứ vào trong tàng thức của con người.

Đức Phật dạy:

 - Tâm cảnh không dính nhau là giải thoát.

Chúng tôi xin phân tích và nói rõ chỗ này thì ông mới hiểu được. Người không hiểu Thanh tịnh thiền của đức Phật dạy, nên dạy người khác tu phải dụng công bằng tâm vật lý, đồng nghĩa mỗi khi dụng công là "chông gai"  của sự dụng công nhô ra, do đó vòng quét của điện từ Âm Dương nó quét chỗ chông gai đó kéo đi đến nơi con người suy nghĩ, thành ra có dòng luân hồi.

Còn người tu Thiền tông mà không dụng công, nhưng luôn lúc nào tâm cũng thanh tịnh rỗng lặng và hằng tri, thì làn sóng điện từ Âm Dương đang duy trì cơ thể con người không bám vào tâm vật lý được, nhờ đó những thứ của Ý ở trong Phật tánh mới hiển lộ ra, người tập thuần thục được như vậy thì những thứ trong vật lý không khi nào bám vào Phật tánh của mình được. 

Ai biết và thực hiện nguyên lý này được thành công rồi, thì cái gì của vật lý nó đi theo dòng của vật lý, cái gì trong Phật tánh là nó tự nhiên thanh tịnh là của Phật tánh.

Nói rõ hơn, thanh tịnh là không tạo nghiệp.

Tưởng và suy nghĩ hành động là tạo nghiệp

Vị nào tâm hằng thanh tịnh được rồi, nếu có khởi trong thanh tịnh, thì cũng không sao cả..

Người tu hiểu được như trên rồi:

- Sử dụng tánh Phật làm việc, thì có kết qủa tốt mà không bị luân hồi.

- Còn sử dựng tánh người làm việc, thì chắc chắn bị đi luân hồi.

Vì vậy, người tu theo Thiền tông, không dụng công là vậy.

Người thật sự tu đạt đến đây phải vô ngôn, Tức không lời để nói, chính chỗ này Đức Phật dạy là "không lập văn tự", Vì không có văn tự nên không ghi và trong kinh được, cũng từ chỗ này mà câu "Giáo ngoại biệt truyền" mới xuất phát từ đây, vị nào chưa nhận ra phần này nên tưởng tượng ra dạy người khác "Nói đông phải hiểu tây", đây là lầm lẫn của nhiều người hiện nay.

Chúng tôi xin nói rõ:

Ngày xưa, Đức Phật sống được với cái thanh tịnh Phật tánh của chính ngài, nên  những lời chửi của những thầy Bà La Môn không dính với Đức Phật là nguyên lý này.

Còn người thật sự đạt được Thanh tịnh phải có 4 phần như sau:

1- Về Thân:

- Cảm nhận như không có thân mình, nghe rất an vui rất kỳ lạ. Khi đi, chân như không chạm đất. khi nằm, thân như không chạm giường. khi ngồi, thân như không chạm ghế, khi ngủ, thấy cảnh mộng hoàn toàn sáng suốt,v.v...

2- Về Tâm vật lý:

- Thấy, trước kia hay phân biệt, nay cái phân biệt tự nhiên không có, mà chỉ thấy ở trạng thái không dính vào ngoại cảnh, cảnh vật là cảnh vật, tâm không duyên theo.

3- Nghe:

Trước kia nghe hay phân biệt, nay cái phân biệt của tánh nghe không có, mà chỉ nghe ở trạng thái không dính vào tiếng động, nghe thông suốt và xa xăm.

4- Biết (Tri):

Biết những việc xảy ra trước mắt, rõ ràng và tường tận, thấu đáo, không lầm lẫn như trước kia.

Trên đây, chúng tôi chỉ về thân tứ đại, Tánh Thấy, tánh Nghe, tánh Biết, là cái dụng của Ý trong Tánh.

Đức Phật nói gọn chỗ này là Phật tánh.

Người Phàm Phu không Biết, nên gọi chỗ này là Linh hồn, Còn nói theo cái biết của vật lý là Tâm thức.

Trưởng ban nói với cụ Mạc Thiên Ánh:

- Cụ nên cố gắng, đây là dịp may cho cụ, không phải ai cũng chỉ tường tận như vầỵ. Cụ có chí lớn tu theo Thiền tông, không cần phải theo lộ trình hành thiền, cụ chỉ cần cố gắng trực nhận ra Phật tánh của chính mình và sống trong Phật tánh ấy là đủ.

Trích quyển 3: Hành Đúng Lời  Phật Dạy Chắc Chắn Được Giải Thoát - Nhà Xuất Bản Tôn Giáo. Thiền Gia, Soạn Giả: Nguyễn Nhân.

Nguồn: Tổ Đình Chùa Thiền Tông Tân Diệu

Xem thêm: Nếu không dụng công làm sao nhận ra Phật tánh của chính mình?

Tu Thiền Tông sao không được dụng công?
Chân Không

Chân Không

1630422143

Nếu không dụng công làm sao nhận ra Phật Tánh của chính mình?

27- CỤ ÔNG TRANG THẾ QUAN, Sanh 1927, tại Cần Thơ, cư ngụ tại Tp. Hamboug, đức. Ngộ "Yếu chỉ Thiền tông", nhờ cụ hỏi:

- Như Trưởng ban dạy, tu theo Thiền tông không được dụng công, Nếu không dụng công làm sao nhận ra Phật tánh của chính mình?

Trưởng ban trả lời:

- Người tu thiền theo đạo Phật, Đức Phật có chỉ 3 pháp môn thiền căn bản:

  1. * Một là thiền Tiểu thừa.
  2. * Hai là thiền đại thừa.
  3. * Ba là Thiền tông.

Thiền tiểu thừa là dùng pháp quán và tưởng từ vật nhỏ ra lớn hoặc ngược lại, quán, tưởng này là cốt để thành tựu những gì mà người tu muốn, cốt ý của người tu là muốn có thần thông để đi khoe với mọi người. Thiền trung thừa là lý luận những hiện tượng có nơi Thế giới này một cách chuẩn xác. cốt yếu là để đi khoe với mọi người: " Ta là người lý luận bật nhất!"

Thiền đại thừa là nghi, hoặc tìm, cái gì núp bên trong vật chất nào đó, khi nghi hoặc tìm được rồi, liền đi khoe với những người xung quanh, cốt yếu người tu là muốn chứng minh cho mọi người biết là ta đã chứng được đạo. Biết được tận cùng hữu dụng của vật chất.

Thiền tông không làm như các thứ trên, mà cứ để tâm mình thanh tịnh, rỗng lặng và hằng tri.

Phần này, tôi dùng ví dụ sau đây nếu cụ chú ý, có duyên lớn sẽ giác ngộ "Yếu chỉ Thiền tông":

Như nước trong ao hoặc hồ bị vẫn đục, không thấy được hình bóng màu xanh của trời, màu trắng của mây. Nếu ai đó múc hết nước đục trong ao hay hồ đổ đi, thử hỏi, có thấy được nước trong trong ao hay hồ không?

Những người có mặt đều đồng nói là không.

Trưởng ban giải thích:

Muốn thấy được bóng của mây trắng và màu xanh da trời, duy nhất là đừng động đến nước trong ao hoặc hồ, cứ tự nhiên bùn đất lắng xuống, tự nhiên các bóng ấy sẽ hiện ra.

Đối với Phật tánh cuả mỗi con người cũng vậy.

Trong Phật tánh vốn tự nhiên thanh tịnh, sáng suốt, rỗng lặng, trùm khắp, hằng tri, nhưng vì bị những thứ vọng tưởng trồi lên sụt xuống làm cho cái trong sáng của Phật tánh mất đi tự nhiên thanh tịnh trong sáng suốt.

Nếu chúng ta loại bỏ những thứ vọng tưởng giống như chúng ta múc nước đục và nước trong đổ đi vậy. Chúng ta chỉ cần đễ yên tất cả. Vọng tưởng lắng xuống, nó trở về bản chất tự nhiên của nó, nếu chúng ta can thiệp vào để dẹp nó, tức chúng ta can thiệp vào sự chuyển biến của Vật lý nơi Thế giới này.

Theo Vật lý Trần gian này, thứ nào cũng có ngôi vị của nó, Từ Phật tánh đến tứ đại, cũng như những thứ trong tánh người, thứ nào cũng có ngôi vị của nó cả. Nếu chúng ta sử dụng công tu hành bất cứ pháp môn nào mà sử dụng những thứ trong Vật lý, đều là chúng ta bồi thêm một lớp của Vật lý lên tánh Phật của chúng ta nữa, chúng ta đã bị ảo giác trong Vật lý này bao phủ rồi, mà còn đem những thứ trong Vật lý này trùm thêm lên nữa, chúng ta đã không thấy sự thật lại càng không thấy nữa!

Trong kinh Diệu Pháp Liên Hoa Đức Phật dạy:

-" Chư Pháp trụ pháp dị, tướng Thế gian thường còn". có nghĩa là các tướng của Thế gian lúc nào cũng trụ nơi ngôi vị của nó, và lúc nào các tướng ấy vẫn thường còn, vì thường còn thường còn nên mới có vạn vật, có vạn vật nên mới có luân hồi. Người tu theo đạo phật: không dừng bất cứ thứ gì, mà người tu chỉ cần: Tâm cảnh không dính nhau là giải thoát rồi. Phần này trong kinh Kim Cang Đức Phật dạy rất rõ.

Ông hãy nghe lời dạy rõ thêm của Đức Phật:

- Tâm cảnh không dính nhau, đạo bồ đề chắc chắn sẽ thành.

Đức Phật đã dạy như vậy mà chúng ta không nghe lời Ngài, lại đem cái đầu học hỏi theo vật lý của tánh Người xen vào, xen càng nhiều, thì cái thanh tịnh của Phật tánh càng bị phủ mờ đi!

Chúng ta sống trong nghiệp lực quá dày, không chịu bỏ bớt mà lại mỗi ngày mỗi tạo thêm, thật là khổ chồng thêm khổ. Bởi vậy Đức Phật bảo: Chúng ta là kẻ đáng thương!

Ở Thế gian này, ai tạo nghiệp bắt buộc phải bị nghiệp lực lôi kéo; còn ai muốn trở về sống với Phật tánh thanh tịnh của chính mình thì đừng tạo nghiệp, tự nhiên Phật tánh hiển lộ, không cần đi tìm nơi nào cả. Đức Lục Tổ Huệ Năng dạy qúa rõ: Người tu mà dụng công đi tìm Phật tánh, giống như đi tìm lông con rùa và sừng con thỏ vậy!"

Người nào muốn Phật tánh hiển lộ, mỗi ngày chúng ta chỉ cần để tâm thanh tịnh , rỗng lặng và hằng tri, làm như vậy được thuần thục, một ngày nào đó, trong tâm ông bỗng sáng lên , hiện ra những gì kỳ đặc, còn thân ông như không có, không dùng ngôn từ gì của Trần gian này mà diễn nói được. người tu đến chỗ này gọi là ngộ đạo, còn nói theo chuyên môn Nhà Thiền gọi là nhận được cái thanh tịnh phật tánh của chính mình.

Vừa nghe các lời giải thích trên, cụ Trang Thế Quan thoạt nhiên giác ngộ "Yếu chỉ Thiền tông", một số người đi theo đoàn cũng giác ngộ theo.

Ông Trang Thế Quan liền làm bài thơ để trình chỗ sở ngộ của mình:

Thơ rằng:

Phật tánh hằng thanh tịnh.

Suy nghĩ cứ suy nghĩ.

Suy nghĩ trong thanh tịnh.

Không bị hút Âm Dương.

Cũng từ Phật tánh ấy.

Suy nghĩ chồng suy nghĩ.

Là suy nghĩ vô minh.

Đây, Luân hồi sinh tử.

Đức Phật dạy rõ ràng:

Hai thứ này vô trụ.

Chúng sanh mê muội ngủ.

Nhận có vọng có chơn.

Nên tìm đường giải thoát.

Tìm đường này đường nọ.

Để tránh xa luân hồi.

Về nơi thanh tịnh ở.

Như đi tìm sừng thỏ.

Đi kiếm long con rùa.

Chỉ bỏ vọng bỏ chơn.

Phật tánh liền thể hiện.

Ông Trang Thế Quan vừa trình xong bài thơ 20 câu, Trưởng ban nói:

- Hôm nay ông đả biết tu theo pháp môn Thiền tông, tôi xác nhận ông đã giác ngộ "Yếu chỉ Thiền tông"và cấp luôn cho ông giấy chứng nhận đạt được "Bí mật Thiền tông" tuần sau sẽ làm lễ truyền Bí mật Thiền tông cho ông, chúng tôi sẽ cung cấp cho ông tất cả những gì mà Như lai đã dạy trong Sách Trắng Thiền Tông và Huyền ký của Ngài.

Ông Trang Thế Quan hết sức vui mừng và cám ơn Trưởng ban.

Trích quyển 5: Khai Thị Thiền Tông - Nhà Xuất Bản Tôn Giáo. Trang: 198-199-200-201-202-203. Thiền Gia, Soạn Giả: Nguyễn Nhân.

Chân Không

Chân Không

1630681910

Công Thức tu theo Thiền Tông

“CÔNG THỨC” TU THEO THIỀN TÔNG CỦA ĐẠO PHẬT

  1. Về ăn uống
    Phải ăn uống làm sao cho cơ thể của mình được quân bình âm dương. Nếu ăn uống mà cơ thể được quân bình âm dương rồi, thì việc tu Thiền tông coi như đạt được 50% hiệu quả. Vì âm dương được quân bình thì vận hành Tánh người của mình, nói rõ hơn là các tế bào trong thân của mình được trở về trạng thái cân bằng, nếu lỡ bị bệnh sẽ hết, dù bệnh gì cũng hết.
    Xem thêm: Ăn uống cân bằng Âm Dương để ít bệnh
     
  2. Về thực hành
    - Dẹp tất cả những khung phép mà mình cho là đúng, cho là hay, học ở người này, bạn kia...
    - Dẹp bỏ tất cả dụng công tu như ngồi thiền, quán tưởng, quán thoại đầu...hay bất cứ theo hình thức nào khác.
    - Dẹp bỏ tất cả những kiến thức mà mình huân tập từ trước đến nay.
    - “Đóng cửa” những sự việc bên ngoài đến với mình
    - Bỏ tất cả hai bên là phải, quấy, hơn , thua, buồn, thương, giận, ghét...
    - Về thấy và nghe của mình, vì từ trước đến nay, khi mình thấy và nghe, rồi phân biệt bằng Tánh người, cũng gọi là tánh phàm tình. Nên lúc nào mình cũng chạy theo cái thấy và tiếng nghe của vật lý, rồi phân biệt ra: hay, dỡ, phải, trái...rồi sanh ra đủ thứ chuyện trên đời.
    Nay mình phải tu tập cho cái hằng thấy và hằng nghe của Ý nằm trong Tánh Phật.
    Muốn tu Thanh Tịnh Thiền chỉ cần tu tập như sau:
    1/ Khi có tiếng, mình liền nghe có tiếng, tiếng đi qua rồi, mình nghe không tiếng, đó là Ý mình đang nghe
    2/ Khi có hình tướng, mình liền thấy có hình tướng, cái hay thấy của mình như vậy là của Ý hằng thấy
    3/ Cái Ý hay phát ra tiếng, tiếng này gọi là Pháp, khi mình nói, cứ việc nói cho người đối diện biết là đủ, đừng dính theo tiếng nói của mình, đó là tiếng nói còn trong thanh tịnh, mà Đức Phật gọi là tiếng nói trong Niết bàn.
    4/ Cái hay Biết trong Ý nó lúc nào cũng hằng biết, đừng duyên theo Thấy, nghe hay tiếng, là cái hằng Biết của Ý trong Tánh Phật. Nếu mình Thấy, nghe hay nói mà chạy theo các thứ này, Đức Phật gọi là chạy theo luân hồi do sức hút của vật lý âm dương.

    Tu theo Thiền tông phải hiểu 4 căn bản như trên thì mới tu đúng được, còn không hiểu căn bản này, có dụng công tu hành theo kiểu gì một ngàn năm sau cũng không ăn thua gì.

Xem thêm: Công Thức để TÂM Thanh Tịnh, Rỗng Lặng và Hằng Tri

Trích “Những câu hỏi Thiền Tông”

Chân Không

Chân Không

1631534440

Tu mà không tu mới thật là tu

Trò hỏi(1): “Tu mà không tu mới thật là tu" có nghĩa như thế nào?

Thầy trả lời:

Tu là mình thực hiện cái hành vi của mình: Ngồi thiền hay dụng công gì đó, gọi là tu. Còn không tu thì mình ngồi không. Cái này nói đúng ra, áp dụng cho vật lý là tu; còn Thiền tông không tu, ngồi không.

Anh tìm hiểu cái nguyên nhân gọi là học, mà nguyên nhân đi ra là cái thành tựu của mình. Thành tựu trong cái tu là thành tựu trong qui luật Nhân quả của trái đất và tam giới. Còn không tu, học để biết công thức nó đi đâu luôn. Anh muốn nó không tu nhưng mà anh học, anh biết cái công thức đi Phật giới bằng cái gì? Đi nước Cực Lạc bằng cái gì? Đi cõi trời Vô Sắc, Hữu Sắc, Thiên Đàng.... Nó có công thức hết.

Tất cả những cái gì trong thế giới có thành quả, đều phải qua công thức, chứ không cách nào không qua công thức được. Thành ra cái người tu đạo Phật phải trí tuệ chỗ này, hiểu mới tu được; còn không hiểu, vô đây nó sai.

 

Trò hỏi(2): Các pháp môn khác, muốn tu tập theo pháp môn Thiền tông thì phải bắt đầu từ đâu?

Thầy trả lời:

Các pháp môn khác, vật lý theo vật lý, chứ không có tu Thiền tông. Thiền tông dẹp hết cái kia, đưa 3 cái hình lên, mở kinh An Vị Phật ra, làm trước đi, để nó xóa cái âm lực đi; chứ không có tu tập, ở đây không có tu tập gì hết. Ở đây tu mà thực hiện cho đúng, làm cho đúng chứ không có tập gì hết. Tu, tạo công đức phải làm theo công thức.

Còn tu phước nó khác, tu phước phải làm theo phước, chứ đã mình tu phước mà vô Thiền tông thì làm sao tu được. Thiền tông là tu tạo công đức, phải đúng quy luật công đức. Tu phước khác, tu ác khác. Tu mà cúng tụng, cầu xin, lạy lục, xin xăm bói quẻ gọi là tu ác. Thế giới này nó rõ ràng, ba vế rõ ràng.

--- Trích giải đáp Thiền tông 07/07/2019.

Chân Không

Chân Không

1631969100

Không có Công Đức thì tái sanh làm người tu Thiền Tông tiếp

—NHỮNG NGƯỜI TU THEO THIỀN TÔNG MÀ CHẾT VÌ TAI NẠN NẾU KHÔNG VỀ ĐƯỢC PHẬT GIỚI THÌ HỌ TRỞ LẠI GẶP ĐƯỢC PHÁP MÔN THIỀN TÔNG NỮA KHÔNG?

Bác Nguyễn Nhân trả lời:

- Người tu Đạo Thiền Tông có 2 dạng người:

+/ Dạng 1, chết vì phá các vị Cô Hồn Lớn, nên bị các vị Cô Hồn Lớn này cho gây tai nạn chết. Khi chết phải theo hầu các vị này.

+/ Dạng 2, chết vì các nguyên do khác.

-/ Nếu có Công đức, thì được trở về Phật giới.

-/ Không có Công đức thì tái sanh làm người tu Thiền Tông tiếp.

Trích: Giải đáp Thiền Tông ngày 12/09/2021

Công Đức và Phước Đức tạo ra để làm gì?

Công Đức là gì? Bằng cách nào tạo Công Đức trong sáng?
 

Chân Không

Chân Không

1630763667

Tu Thiền Tông sao không được dụng công?

CỤ ÁNH Lại Hỏi Thêm 2 Câu:

  1. Tu Thanh tịnh thiền sao không được dụng công?
  2. Trong Bể Tánh Thanh tịnh cũng có động, sao không bị luân hồi?

Trưởng ban đáp:

- Câu 1: Phật tánh của mỗi người, bị tánh người bao phủ nhiều lốp. Tánh người là sống theo qui luật vật lý Âm Dương là động, tánh người động thì có nhô ra những ý tưởng.

Cụ tu theo pháp môn Thiền tông phải hiểu như sau:

A- Tánh người là tự nhiên tưởng tượng và suy nghĩ; suy nghĩ là động, động là của luân hồi.

B- Tánh Phật là thanh tịnh, thanh tịnh là không sanh thì làm gì có diệt. Không sanh không diệt là không luân hồi.

Vì nguyên lý này mà người tu theo pháp môn Thiền tông không được dụng công là vậy.

 Câu 2: Trong Bể tánh Thanh tịnh Phật tánh có động mà không bị luân hồi là lý do như sau:

A- Không có vật chất.

B- Không có điện từ Âm Dương, mà chỉ có điện từ Quang. Điện từ Quang dù có rung động cở nào, cũng không làm dấy đục trong Bể tánh được.

Vì sao vậy?

Vì trong Bể tánh thanh tịnh Phật giới không có tứ đại, nên không có gì làm cho Bể tánh thanh tịnh Phật giới mất Thanh tịnh được.

Ví dụ vật lý cho cụ hiểu:

Như 2 ly nước:

Một ly nước trong, không có đất bùn.

Một ly nước bùn được lắng trong.

Cái ly có bùn động thì nước bị đục.

Cái ly nước trong không bùn, dù có động như thế nào thì nước cũng không bị đục được.

Vì nguyên lý này, Đức Phật dạy tu Thiền tông là không sử dụng bất cứ thứ gì trong vật lý, mà chỉ cần để tâm vật lý, của mình tự nhiên thanh tịnh và hằng biết là đủ.

Vì sao tâm vật lý của mình thanh tịnh mà giải thoát?

Chỗ này là chỗ bí mật của Thanh tịnh thiền, ít có người nhận ra chỗ tuyệt mật này, nên từ vô lượng kiếp đến nay, ai ai cũng dụng công huân tập đủ thứ vào trong tàng thức của con người.

Đức Phật dạy:

 - Tâm cảnh không dính nhau là giải thoát.

Chúng tôi xin phân tích và nói rõ chỗ này thì ông mới hiểu được. Người không hiểu Thanh tịnh thiền của đức Phật dạy, nên dạy người khác tu phải dụng công bằng tâm vật lý, đồng nghĩa mỗi khi dụng công là "chông gai"  của sự dụng công nhô ra, do đó vòng quét của điện từ Âm Dương nó quét chỗ chông gai đó kéo đi đến nơi con người suy nghĩ, thành ra có dòng luân hồi.

Còn người tu Thiền tông mà không dụng công, nhưng luôn lúc nào tâm cũng thanh tịnh rỗng lặng và hằng tri, thì làn sóng điện từ Âm Dương đang duy trì cơ thể con người không bám vào tâm vật lý được, nhờ đó những thứ của Ý ở trong Phật tánh mới hiển lộ ra, người tập thuần thục được như vậy thì những thứ trong vật lý không khi nào bám vào Phật tánh của mình được. 

Ai biết và thực hiện nguyên lý này được thành công rồi, thì cái gì của vật lý nó đi theo dòng của vật lý, cái gì trong Phật tánh là nó tự nhiên thanh tịnh là của Phật tánh.

Nói rõ hơn, thanh tịnh là không tạo nghiệp.

Tưởng và suy nghĩ hành động là tạo nghiệp

Vị nào tâm hằng thanh tịnh được rồi, nếu có khởi trong thanh tịnh, thì cũng không sao cả..

Người tu hiểu được như trên rồi:

- Sử dụng tánh Phật làm việc, thì có kết qủa tốt mà không bị luân hồi.

- Còn sử dựng tánh người làm việc, thì chắc chắn bị đi luân hồi.

Vì vậy, người tu theo Thiền tông, không dụng công là vậy.

Người thật sự tu đạt đến đây phải vô ngôn, Tức không lời để nói, chính chỗ này Đức Phật dạy là "không lập văn tự", Vì không có văn tự nên không ghi và trong kinh được, cũng từ chỗ này mà câu "Giáo ngoại biệt truyền" mới xuất phát từ đây, vị nào chưa nhận ra phần này nên tưởng tượng ra dạy người khác "Nói đông phải hiểu tây", đây là lầm lẫn của nhiều người hiện nay.

Chúng tôi xin nói rõ:

Ngày xưa, Đức Phật sống được với cái thanh tịnh Phật tánh của chính ngài, nên  những lời chửi của những thầy Bà La Môn không dính với Đức Phật là nguyên lý này.

Còn người thật sự đạt được Thanh tịnh phải có 4 phần như sau:

1- Về Thân:

- Cảm nhận như không có thân mình, nghe rất an vui rất kỳ lạ. Khi đi, chân như không chạm đất. khi nằm, thân như không chạm giường. khi ngồi, thân như không chạm ghế, khi ngủ, thấy cảnh mộng hoàn toàn sáng suốt,v.v...

2- Về Tâm vật lý:

- Thấy, trước kia hay phân biệt, nay cái phân biệt tự nhiên không có, mà chỉ thấy ở trạng thái không dính vào ngoại cảnh, cảnh vật là cảnh vật, tâm không duyên theo.

3- Nghe:

Trước kia nghe hay phân biệt, nay cái phân biệt của tánh nghe không có, mà chỉ nghe ở trạng thái không dính vào tiếng động, nghe thông suốt và xa xăm.

4- Biết (Tri):

Biết những việc xảy ra trước mắt, rõ ràng và tường tận, thấu đáo, không lầm lẫn như trước kia.

Trên đây, chúng tôi chỉ về thân tứ đại, Tánh Thấy, tánh Nghe, tánh Biết, là cái dụng của Ý trong Tánh.

Đức Phật nói gọn chỗ này là Phật tánh.

Người Phàm Phu không Biết, nên gọi chỗ này là Linh hồn, Còn nói theo cái biết của vật lý là Tâm thức.

Trưởng ban nói với cụ Mạc Thiên Ánh:

- Cụ nên cố gắng, đây là dịp may cho cụ, không phải ai cũng chỉ tường tận như vầỵ. Cụ có chí lớn tu theo Thiền tông, không cần phải theo lộ trình hành thiền, cụ chỉ cần cố gắng trực nhận ra Phật tánh của chính mình và sống trong Phật tánh ấy là đủ.

Trích quyển 3: Hành Đúng Lời  Phật Dạy Chắc Chắn Được Giải Thoát - Nhà Xuất Bản Tôn Giáo. Thiền Gia, Soạn Giả: Nguyễn Nhân.

Nguồn: Tổ Đình Chùa Thiền Tông Tân Diệu

Xem thêm: Nếu không dụng công làm sao nhận ra Phật tánh của chính mình?