Chân Không

Chân Không

1631514805

Các Chùa gõ mõ, tụng kinh là đang tu gì?

Cụ ông Trịnh Thái Châu, sanh năm 1940, tại Cà Mau, cư ngụ tại Tp. Cần Thơ, hỏi như sau:

- Hiện nay, chúng tôi thấy chùa nào cũng gõ mõ, tụng kinh, tu như vậy có phải là tu Tịnh độ không?

Trưởng ban trả lời:

- Như cụ đã biết, người tu Tịnh độ, là tu cho tâm mình được thanh tịnh. Bởi vậy, trong kinh A Di Đà có dạy: Người tu Tịnh độ, phải tu làm sao cho tâm mình được định hoàn toàn. Đức Phật Thích Ca Mâu Ni có dạy: Phải định trong cái “Tịnh độ trung”. Tức là Tịnh độ nơi tâm mình. Như vậy, người gõ mõ tụng kinh không phải tu Tịnh độ.

Các vị tu tụng, ở trong chùa được xếp như sau:

- Quý thầy hoặc quý Sư cô, tu trong chùa, mà đi tụng đám, để kiếm tiền, được xếp vào “Thầy tụng”.

Cụ Trịnh Thái Châu hỏi tiếp:

- Còn các chùa hiện nay, quý thầy: Tụng đám, coi ngày, xem giờ, cầu siêu, cầu an, v.v..., quý thầy ấy được gọi là thầy gì?

Trưởng ban trả lời:

- Thầy tụng đám, gọi là thầy cúng.

- Thầy coi ngày, xem giờ, gọi là thầy bói.

- Thầy cầu siêu, cần an, gọi là thầy cầu.

Cụ Trịnh Thái Châu lại hỏi tiếp:

- Có vị xưng mình là Thiền sư, nhưng họ lại đi cầu siêu, vị đó có phải là Thiền sư không?

Trưởng ban trả lời:

- Xét đúng lời của Đức Phật dạy: Thiền sư thứ thiệt không đi làm những chuyện ấy, mà vị nào là Thiền sư thứ thiệt, họ phải hiểu tất cả các pháp môn thiền của Nhà Phật, và phải hiểu tất cả các pháp môn của đạo khác. Duy nhất việc làm của Thiền sư: Dạy và phân tích việc tu Thiền của Đức Phật dạy, mà phải hiểu tột cùng, nhất là Thiền tông học phải thấu triệt.

Trưởng ban nói tiếp:

- Xin trình cho cụ rõ: Từ khi Đức Phật thành lập ra Giáo đoàn chỉ có 3 pháp môn tu như sau:

Một: Tu thiền: Quán, tưởng. Pháp môn này Đức Phật dạy 15 năm đầu, được gọi là Nguyên thủy, danh từ hiện nay là thiền Tiểu thừa.

Hai: Tu thiền: Nghi, tìm. Pháp môn tu này Đức Phật dạy vào các năm gần sau cùng, được gọi là Đại thừa.

Ba: Tu Thanh tịnh thiền: Để tâm thanh tịnh, rỗng lặng, hằng tri. Pháp môn này Đức Phật dạy 4 năm sau cùng nơi vùng núi Linh Sơn, gọi là “Như Lai Thanh tịnh thiền”. Chính pháp môn Thanh tịnh thiền này, mới dẫn chúng sanh đến quả Phật được.

Còn gõ mõ tụng kinh: Pháp môn này do Hòa thượng Hoa Lâm, thời Nhà Đường bên Trung Hoa, Ngài biên soạn theo ý các kinh để cho người tu theo đạo Phật để nhớ mà hành theo lời Đức Phật dạy, chớ không phải để tụng.

Sau này: Các chùa họ biến những lời của Hòa thượng Hoa Lâm thành một pháp môn tụng. Các Thiền sư gọi pháp môn tụng ấy là pháp môn “trình Phật”!

Cũng từ pháp môn tụng này: Các thầy chế biến ra để đi tụng kiếm tiền, dần dần sau này thành thói quen. Do đó, người kém học thức làm sai hồi nào mà mình không hay biết!

Mặt khác, các chùa lấy lời kinh tiếng kệ để ru ngủ lòng người, cho bớt tham lam và hung dữ. Cũng kể từ ngày đó: Môn tụng này được nhiều người ưa thích, nên tồn tại đến ngày hôm nay.

Xin nói cho thật rõ thêm: Đức Phật dạy đạo, các đệ tử Ngài ghi chép lại thành kinh, để dìu dắt chúng sinh trở về nguồn cội của chính mình. Cụ thử nghĩ xem: Đức Phật dạy đạo để cho mọi người biết đường về quê xưa của mỗi người. Trái lại, chúng ta không chịu làm theo lời Ngài dạy, mà đem lời dạy của Ngài, đến trước tượng xi măng, hay tượng gỗ, đọc cho tượng xi măng hay tượng gỗ nghe! Người hiểu biết lời Đức Phật dạy, họ sẽ nghĩ gì về người đọc tụng đó như thế nào?

Xin nói rõ thêm: Nếu hiện giờ, chúng ta bị bệnh, thầy thuốc kê toa, bảo đến nhà thuốc mua thuốc đem về nhà uống để cho hết bệnh, mà chúng ta không chịu đi mua thuốc uống, mà ngày nào cũng đem toa thuốc ấy đến trước bác sỹ đọc! Các ông nghĩ sao, chúng ta là người gì?

Sở dĩ, hiện giờ chúng ta bị lầm lẫn việc này: Vì các chùa thiếu Luật sư Nhà Phật hướng dẫn, nên các chùa, hiểu sao làm vậy. Vô tình, mình tu theo đạo giác ngộ và giải thoát, mà lại không giác ngộ giải thoát gì cả, mà phải vướng mắc vào Nhân quả luân hồi lúc nào mà cũng không hay!

Trưởng ban nói thêm:

Hiện nay, chúng tôi hết sức buồn: Thấy có nhiều vị Thầy dạy đệ tử, khi có đệ tử mình có việc gì đó không may, vị Thầy đến cầu phúc cho đệ tử ấy.

Còn khi vị Thầy bị bệnh qua đời, các đệ tử ùn ùn kéo đến cũng để cầu an, cầu siêu cho vị Thầy của mình!? Thật là làm luẩn quẩn! Làm mất đi thanh cao của một vị Thầy thay mặt Phật, dạy lại những lời hay ý đẹp của Giáo chủ mình. Vô tình, biến đạo Phật thành đạo Thần quyền, ưa ban phước hay cho của thiên hạ lúc nào mà mình cũng không hay, v.v... Chúng tôi đã từng khóc! Khóc rất nhiều, khi thấy những trường hợp như trên đã xảy ra!

Trưởng ban lại nói thêm:

- Còn về coi tay, coi tướng, xin xăm, bói quẻ, ngày xấu, ngày tốt, v.v... đó là chuyện của các thầy Đồ bên đạo Lão. Sự việc này du nhập vào Việt Nam khi người Trung Hoa đến Việt Nam sinh sống, họ đem theo những tính ngưỡng của dân tộc họ. Cái đặc biệt của chúng sinh: Nghe ai nói gì cũng nghe, cũng làm theo, mà không kiểm chứng theo khoa học. Vì vậy, hiện nay chúng ta thấy quá nhiều tín ngưỡng nơi đất nước này. Hiện nay, đầu óc con người đã văn minh tột đỉnh rồi. Có thể nói: Bom Hạt nhân chỉ 2 nước Nga và Mỹ thôi, cũng đủ phá địa cầu này mấy lần cũng được! Nhưng loài người không đem sự hiểu biết của mình để giúp mọi người nhận ra điều gì thật, điều gì giả dối nơi Thế giới này? Đó là chúng ta nói mênh mông...

Còn các vị tu sỹ của Việt Nam: Cái gì làm có tiền thì làm, do đó mất đi cái tinh hoa Phật giáo hồi nào mà không biết, uổng công cho Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đã tìm ra con đường giác ngộ và giải thoát cho chúng sinh nơi cõi Nam Diêm Phù Đề này.

Cụ Trịnh Thái Châu nghe lời giải thích của Trưởng ban, cụ cũng rất buồn và cám ơn.

Thầy Thích Chí Hiếu, sanh năm 1985, tại Long An, cư ngụ tại tỉnh Đồng Nai, hỏi:

- Kính trưởng ban, tôi có đọc sách của tác giả Nguyễn Nhân. Có thể nói, Trưởng ban đã mở toan cánh cửa của Nhà Phật để mọi người ai thích tìm hiểu hay tu hành giác ngộ giải thoát có phương cách thực hành. Hôm nay, tôi đã giác ngộ được “Yếu chỉ Thiền tông”, muốn đền đáp công ơn của sư phụ mình, nhưng không biết phải nói làm sao, vì mỗi lần mở miệng ra nói, sư phụ tôi đều chửi:

- Mày muốn tu Thiền hả, coi chừng điên đó con! Tại sao mày không chịu niệm Phật? Có ai hơn Đức Phật không mà không chịu tu theo Ngài?

Hôm trước tôi đến đây, Trưởng ban có sát hạch về pháp môn Thiền tông học này, Trưởng ban xác nhận tôi đã giác ngộ “Yếu chỉ Thiền tông”. Cũng vì muốn đền đáp công ơn của sư phụ, nên nay đến đây, xin Trưởng ban giải thích cho tôi 3 thắc mắc như sau, xin Trưởng ban giúp đở:

  • Lý do gì mà sư phụ tôi sợ tu Thiền?
  • Sư phụ tôi nay đã 68 tuổi rồi, tại sao người tu theo đạo Phật bị sai, mà không chịu tìm hiểu học hỏi để sửa cho đúng? Hơn nữa, hiện giờ sư phụ tôi thường hay bị đau yếu?
  • Làm sao giúp cho sư phụ tôi hiểu được chánh pháp của Đức Phật dạy để không còn bị trầm luân trong sanh tử nữa?

Kính xin Trưởng ban giải đáp cho, xin thành thật cám ơn:

Trưởng ban trả lời:

- Câu hỏi này không thuộc phạm vi Thiền tông học, đáng lẽ ra chúng tôi không trả lời; nhưng vì thầy quá tha thiết, cũng để quý vị có mặt tại đây hiểu thêm, chúng tôi xin trả lời như sau:

Con người có mặt trên Thế giới này là do Nhân quả từ nhiều đời nhiều kiếp. Do đó, ai có mặt nơi Thế giới này phải biết các nguyên lý như dưới đây thì mới bớt phần đau khổ.

- Mình phải tuân theo luật Nhân quả mà mình đã tạo ra từ vô lượng kiếp đến nay.

- Nếu biết mình bị Nhân quả xấu, trước phải tìm hiểu cho thật kỹ luật Nhân quả để chuyển hướng nó, không đi theo đường mê tối nữa.

- Phải dùng cái đầu khoa học thực tế để sống; sống này có 2 phần:

Cho phần tinh thần.

Cho phần thể xác.

Nếu biết và làm như trên, thì tự nhiên sẽ có chuyển biến tốt; còn trái lại: Tu theo đạo Phật mà không theo lời dạy của Đức Phật, thì chắc chắn phần xấu sẽ đến với mình!

- Sao phải tuân theo Nhân quả?

Vì Nhân quả là nguyên lý cố định nơi Thế giới này! Tôi đưa ví dụ như sau, thầy sẽ hiểu:

Thầy vay người khác 1 đồng, thì phải trả 1 đồng còn thầy viện cách này, cách nọ, mà không trả tức khắc, hoặc thời gian sau người cho vay sẽ có phản ứng thì những hậu quả sau này, người vay phải lãnh đủ.

- Nếu biết mình bị Nhân quả xấu, giống như người ở Thế gian này biết mình đang đi trên đường gồ ghề thì mình phải lựa chỗ mà đi, chớ biết đường xấu mà còn đi ẩu nữa, thì tai nạn sẽ đến thôi!

- Người sống nơi Thế giới Vật lý m Dương này, muốn làm bất cứ việc gì, cũng phải dùng cái đầu khoa học để làm, có nghĩa là phải kiểm chứng cho thật kỹ càng, chớ đừng đụng đâu làm đó, coi chừng cả đời làm chuyện uổng công phí sức, rồi bỏ đi thật là uổng!

A - Về tinh thần:

Người tu theo đạo Phật: Phải học cho thật hiểu, những lời cao sâu của Đức Phật dạy rồi mới tu. Người không biết ý cao sâu của đạo, nói vài tiếng rồi nhào vô tu, hãy coi chừng lạc vào tà đạo lúc nào mà mình không hay biết. Khi bị tà đạo vào trong tâm rồi, ai nói gì cũng không nghe.

Vì sao vậy?

- Vì đầu óc con người cấu tạo bằng Vật lý Trần gian này, do bị lực hút của m Dương. m thì quá mạnh, còn Dương thì lại quá yếu. Do đó, những chuyện gì gợi đúng lòng tham lam hay sợ sệt của chính mình, thì mình nhào vô liền! đây là cái ngu dại của con người. Khi tâm người nào bị những thứ tà bậy đó dính vào rồi, khó mà gở ra được! Do đó, sư phụ thầy đã bị các thứ tà bậy dính vào, thầy nói gì, cũng không nghe, trái lại còn chửi mắng thầy là phải!

Tại sao, có chuyện thầy nói pháp chân thật của Đức Phật dạy mà sư phụ thầy không nghe?

Trường hợp thầy giống như trường hợp của Ngài Xá Lợi Phất ngày xưa: Ban đầu Đức Phật dạy, Ngài Xá Lợi Phất tu theo pháp môn quán tưởng để đạt được 4 quả vị Thánh theo Thanh văn. Khi gần lìa Thế gian này, Đức Phật dạy pháp môn Tối Thượng thừa thiền, tức pháp môn Thanh tịnh thiền để đưa Ngài Xá Lợi Phất vào Bể tánh Thanh tịnh Phật tánh, cũng gọi về với Phật giới. Ngài Xá Lợi Phất, nghi Đức Phật bị Ma ám!

Thầy thấy đó, Đức Thế Tôn mà còn bị Ngài Xá Lợi Phất nghi như vậy, thầy có phước đức bao nhiêu mà muốn dạy lại sư phụ mình? Thầy muốn giúp sư phụ mình, nhận ra chánh pháp của Như Lai dạy, hãy học theo gương của Thiền sư Thần Tán.

Tôi xin kể chuyện Thiền sư Thần Tán trả ơn cho sư phụ mình như sau:

- Khi Thiền sư Thần Tán giác ngộ được “Yếu chỉ Thiền tông” nơi Thiền sư Bá Trượng. Ngài về chùa cũ cũng hầu hạ và phục vụ sư phụ mình bình thường không tỏ vẻ gì mình là người ngộ đạo Thiền cả.

Sư phụ Thiền sư Thần Tán hỏi:

- Bấy lâu nay, ngươi lìa ta đi học đạo về, có được gì không?

Thiền sư Thần Tán thưa:

- Bạch sư phụ, khi xưa con đi tay không, hôm nay, con về cũng tay không.

Một hôm, sư phụ sai Ngài đi nấu nước để tắm, Ngài phục vụ như trước. Khi kỳ lưng sư phụ, Ngài Thần Tán vỗ vào lưng của sư phụ mình và nói:

- Điện Phật đẹp, mà không có Phật!

Sư phụ Thiền sư Thần Tán, quay lại nhìn Ngài. Ngài Thần Tán liền nói câu thứ hai:

- Tuy Phật đất mà hay phóng quang!

Thiền sư Thần Tán nói như vậy mà sư phụ mình không biết. Mấy ngày sau, sư phụ Thiền sư Thần Tán ngồi bên cửa sổ có dán giấy trắng chắn gió để ngăn lạnh mùa Đông, xem kinh. Có con ong trong chùa định chui qua cửa sổ để ra ngoài. Con ong cứ vo ve bay chui vào giấy trắng hoài mà không ra được. Thiền sư Thần Tán đi ngang thấy con ong chui vô cửa sổ như vậy, Ngài liền làm bài thơ để độ sư phụ mình. Ngài liền xuất khẩu thành bài thơ như sau:

Này con ong:

Ngu gì mà ngu như vậy.

Cửa thênh thang không chịu chui ra.

Cứ vùi đầu vào giấy cũ.

Trăm năm cứ cắm đầu vùi.

Vùi như vậy biết năm nào phủng?

Sư phụ nghe Ngài nói như vậy, liền bỏ quyển kinh xuông bàn, nói:

Ta cho ngươi đi các nơi học đạo, nay ngươi về đây nói xỏ nói xiên để chửi ta đó hở?

Thiền sư Thần Tán lễ phép thưa trình với sư phụ mình:

- Bạch sư phụ, nhờ ơn của sư phụ, cho con đi học đạo thiền các nơi. Con đến học đạo với tiên sư Bá Trượng, nay con đã giác ngộ “Yếu chỉ Thiền tông”, mà Như Lai đã dạy cho chúng sinh ở cõi Ta bà này. Hôm nay về đây, con muốn đáp đền công ơn của sư phụ mà không biết phải làm sao, nên con mượn hình ảnh của con ong chui qua cửa sổ để đáp đền ơn đức của Đức Từ bi.

Nghe Thiền sư Thần Tán trình thưa như vậy, sư phụ Ngài liền triệu tập tất cả các đệ tử mình lại và yêu cầu Thiền sư Thần Tán, dạy chỗ chân thật của Thiền tông mà Đức Phật đã dạy nơi Thế giới này.

Thiền sư Thần Tán nói:

- Thiền tông chẳng kiếm chẳng tìm.

- Chẳng quán chẳng tưởng, nhận liền tánh Nghe.

- Tánh Nghe, tánh Thấy là bè.

- Đưa người Thanh tịnh về miền quê xưa.

- Tu thiền đừng chọn sớm trưa.

- Không ngồi, không đứng, không ưa Niết nàn.

- Bỏ đi những chuyện Thế gian.

- Tánh Thấy, không Thấy chỗ xưa Phật truyền.

- Lòng người bị đảo, nên điên!

- Chỉ cần “Thôi, Dứt” ở yên Niết bàn.

- Thiền chi khổ não gian nan.

- Dứt ngay tìm, kiếm Niết bàn nơi ta.

Vừa nghe 12 câu kệ lục bát của đệ tử mình xướng. Bất chợt, sư phụ Thiền sứ Thần Tán giác ngộ “Yếu chỉ Thiền tông”, Ngài tự nhiên rơi nước mắt và thốt lên:

- Nhờ con, mà hôm nay ta đã giác ngộ “Yếu chỉ Thiền tông”. Thật không uổng công ta cho con đi học đạo thiền. Hôm nay con đã giác ngộ “Yếu chỉ Thiền tông”, tìm cách độ thầy, có lẽ phước báu của thầy đã tích lũy từ nhiều đời nhiều kiếp trước, nên hôm nay phước báu ấy đã tựu hội tại đây. Trước, thầy cám ơn Mười phương chư Phật. Sau, cám ơn con, đã biết cách “Khai thị” cho thầy giác ngộ “Yếu chỉ Thiền tông”.

Sư phụ Thiền sư Thần Tán vừa nói vừa khóc. Lời chân thật ấy, làm các đệ tử Ngài ai ai cũng khóc theo. Trong số đó cũng có nhiều người giác ngộ “Yếu chỉ Thiền tông”.

B- Phần thể xác:

- Người tu theo Nhà Phật: Bắt buộc phải hiểu nguyên lý vận hành của cơ thể con người bằng Vật lý m Dương. Vì vậy, khi người lớn tuổi, nếu là người Nam thì Dương bị suy, còn người Nữ thì m bị suy. Do đó, phải biết ăn uống làm sao cho cơ thể được quân bình thì ít sanh ra bệnh tật; còn không biết, thì bệnh tật dễ phát sinh.

Ví dụ: Người ăn chay thuần thúy, các món ăn phần nhiều là nghiêng về m. Người ăn chay không biết nguyên lý này, lúc nào cũng đưa vào cơ thể mình những món m, có khi còn cực m nữa thì bệnh tật làm sao tránh khỏi được?

Tôi đưa ra ví dụ rõ ràng như sau: Các món cực m là cà, dưa, giá, măng, nấm, chao. Sáu món ăn này là căn bản của người ăn chay. Đã cực m như vậy, mà khi ăn bữa cơm chay rồi, lại uống thêm ly nước đá Sâm bổ lượng nữa, thì làm sao cơ thể người tu chịu nổi. Vì vậy, chúng ta thấy người ăn chay mà hay đau yếu là do không biết ăn quân bình m Dương vậy.

Trưởng ban nói tiếp:

- Thông thường, người tu lớn tuổi họ có cái chấp như sau:

- Mình là sư phụ, sự hiểu biết của mình không ai bằng được.

- Những suy nghĩ, hiểu biết của mình là hơn hết.

- Lũ nhỏ phải quỳ lạy mình.

- V.v...

Vì các lý do nêu trên, nên thầy không khi nào nói cho sư phụ mình nghe được. Chi bằng, thầy phải dùng cái đầu khôn ngoan của mình để tìm cách làm sư phụ thầy thức tỉnh là hay hơn hết.

Thầy Thích Chí Hiếu, nghe Trưởng ban giải thích một loạt, hết sức vui mừng và cám ơn ông Trưởng ban. Những người có mặt cũng được hưởng phần kiến thức cao sâu Nhà Phật.

Trích QUYỂN 5 KHAI THỊ THIỀN TÔNG

Các Chùa gõ mõ, tụng kinh là đang tu gì?
Chân Không

Chân Không

1631514805

Các Chùa gõ mõ, tụng kinh là đang tu gì?

Cụ ông Trịnh Thái Châu, sanh năm 1940, tại Cà Mau, cư ngụ tại Tp. Cần Thơ, hỏi như sau:

- Hiện nay, chúng tôi thấy chùa nào cũng gõ mõ, tụng kinh, tu như vậy có phải là tu Tịnh độ không?

Trưởng ban trả lời:

- Như cụ đã biết, người tu Tịnh độ, là tu cho tâm mình được thanh tịnh. Bởi vậy, trong kinh A Di Đà có dạy: Người tu Tịnh độ, phải tu làm sao cho tâm mình được định hoàn toàn. Đức Phật Thích Ca Mâu Ni có dạy: Phải định trong cái “Tịnh độ trung”. Tức là Tịnh độ nơi tâm mình. Như vậy, người gõ mõ tụng kinh không phải tu Tịnh độ.

Các vị tu tụng, ở trong chùa được xếp như sau:

- Quý thầy hoặc quý Sư cô, tu trong chùa, mà đi tụng đám, để kiếm tiền, được xếp vào “Thầy tụng”.

Cụ Trịnh Thái Châu hỏi tiếp:

- Còn các chùa hiện nay, quý thầy: Tụng đám, coi ngày, xem giờ, cầu siêu, cầu an, v.v..., quý thầy ấy được gọi là thầy gì?

Trưởng ban trả lời:

- Thầy tụng đám, gọi là thầy cúng.

- Thầy coi ngày, xem giờ, gọi là thầy bói.

- Thầy cầu siêu, cần an, gọi là thầy cầu.

Cụ Trịnh Thái Châu lại hỏi tiếp:

- Có vị xưng mình là Thiền sư, nhưng họ lại đi cầu siêu, vị đó có phải là Thiền sư không?

Trưởng ban trả lời:

- Xét đúng lời của Đức Phật dạy: Thiền sư thứ thiệt không đi làm những chuyện ấy, mà vị nào là Thiền sư thứ thiệt, họ phải hiểu tất cả các pháp môn thiền của Nhà Phật, và phải hiểu tất cả các pháp môn của đạo khác. Duy nhất việc làm của Thiền sư: Dạy và phân tích việc tu Thiền của Đức Phật dạy, mà phải hiểu tột cùng, nhất là Thiền tông học phải thấu triệt.

Trưởng ban nói tiếp:

- Xin trình cho cụ rõ: Từ khi Đức Phật thành lập ra Giáo đoàn chỉ có 3 pháp môn tu như sau:

Một: Tu thiền: Quán, tưởng. Pháp môn này Đức Phật dạy 15 năm đầu, được gọi là Nguyên thủy, danh từ hiện nay là thiền Tiểu thừa.

Hai: Tu thiền: Nghi, tìm. Pháp môn tu này Đức Phật dạy vào các năm gần sau cùng, được gọi là Đại thừa.

Ba: Tu Thanh tịnh thiền: Để tâm thanh tịnh, rỗng lặng, hằng tri. Pháp môn này Đức Phật dạy 4 năm sau cùng nơi vùng núi Linh Sơn, gọi là “Như Lai Thanh tịnh thiền”. Chính pháp môn Thanh tịnh thiền này, mới dẫn chúng sanh đến quả Phật được.

Còn gõ mõ tụng kinh: Pháp môn này do Hòa thượng Hoa Lâm, thời Nhà Đường bên Trung Hoa, Ngài biên soạn theo ý các kinh để cho người tu theo đạo Phật để nhớ mà hành theo lời Đức Phật dạy, chớ không phải để tụng.

Sau này: Các chùa họ biến những lời của Hòa thượng Hoa Lâm thành một pháp môn tụng. Các Thiền sư gọi pháp môn tụng ấy là pháp môn “trình Phật”!

Cũng từ pháp môn tụng này: Các thầy chế biến ra để đi tụng kiếm tiền, dần dần sau này thành thói quen. Do đó, người kém học thức làm sai hồi nào mà mình không hay biết!

Mặt khác, các chùa lấy lời kinh tiếng kệ để ru ngủ lòng người, cho bớt tham lam và hung dữ. Cũng kể từ ngày đó: Môn tụng này được nhiều người ưa thích, nên tồn tại đến ngày hôm nay.

Xin nói cho thật rõ thêm: Đức Phật dạy đạo, các đệ tử Ngài ghi chép lại thành kinh, để dìu dắt chúng sinh trở về nguồn cội của chính mình. Cụ thử nghĩ xem: Đức Phật dạy đạo để cho mọi người biết đường về quê xưa của mỗi người. Trái lại, chúng ta không chịu làm theo lời Ngài dạy, mà đem lời dạy của Ngài, đến trước tượng xi măng, hay tượng gỗ, đọc cho tượng xi măng hay tượng gỗ nghe! Người hiểu biết lời Đức Phật dạy, họ sẽ nghĩ gì về người đọc tụng đó như thế nào?

Xin nói rõ thêm: Nếu hiện giờ, chúng ta bị bệnh, thầy thuốc kê toa, bảo đến nhà thuốc mua thuốc đem về nhà uống để cho hết bệnh, mà chúng ta không chịu đi mua thuốc uống, mà ngày nào cũng đem toa thuốc ấy đến trước bác sỹ đọc! Các ông nghĩ sao, chúng ta là người gì?

Sở dĩ, hiện giờ chúng ta bị lầm lẫn việc này: Vì các chùa thiếu Luật sư Nhà Phật hướng dẫn, nên các chùa, hiểu sao làm vậy. Vô tình, mình tu theo đạo giác ngộ và giải thoát, mà lại không giác ngộ giải thoát gì cả, mà phải vướng mắc vào Nhân quả luân hồi lúc nào mà cũng không hay!

Trưởng ban nói thêm:

Hiện nay, chúng tôi hết sức buồn: Thấy có nhiều vị Thầy dạy đệ tử, khi có đệ tử mình có việc gì đó không may, vị Thầy đến cầu phúc cho đệ tử ấy.

Còn khi vị Thầy bị bệnh qua đời, các đệ tử ùn ùn kéo đến cũng để cầu an, cầu siêu cho vị Thầy của mình!? Thật là làm luẩn quẩn! Làm mất đi thanh cao của một vị Thầy thay mặt Phật, dạy lại những lời hay ý đẹp của Giáo chủ mình. Vô tình, biến đạo Phật thành đạo Thần quyền, ưa ban phước hay cho của thiên hạ lúc nào mà mình cũng không hay, v.v... Chúng tôi đã từng khóc! Khóc rất nhiều, khi thấy những trường hợp như trên đã xảy ra!

Trưởng ban lại nói thêm:

- Còn về coi tay, coi tướng, xin xăm, bói quẻ, ngày xấu, ngày tốt, v.v... đó là chuyện của các thầy Đồ bên đạo Lão. Sự việc này du nhập vào Việt Nam khi người Trung Hoa đến Việt Nam sinh sống, họ đem theo những tính ngưỡng của dân tộc họ. Cái đặc biệt của chúng sinh: Nghe ai nói gì cũng nghe, cũng làm theo, mà không kiểm chứng theo khoa học. Vì vậy, hiện nay chúng ta thấy quá nhiều tín ngưỡng nơi đất nước này. Hiện nay, đầu óc con người đã văn minh tột đỉnh rồi. Có thể nói: Bom Hạt nhân chỉ 2 nước Nga và Mỹ thôi, cũng đủ phá địa cầu này mấy lần cũng được! Nhưng loài người không đem sự hiểu biết của mình để giúp mọi người nhận ra điều gì thật, điều gì giả dối nơi Thế giới này? Đó là chúng ta nói mênh mông...

Còn các vị tu sỹ của Việt Nam: Cái gì làm có tiền thì làm, do đó mất đi cái tinh hoa Phật giáo hồi nào mà không biết, uổng công cho Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đã tìm ra con đường giác ngộ và giải thoát cho chúng sinh nơi cõi Nam Diêm Phù Đề này.

Cụ Trịnh Thái Châu nghe lời giải thích của Trưởng ban, cụ cũng rất buồn và cám ơn.

Thầy Thích Chí Hiếu, sanh năm 1985, tại Long An, cư ngụ tại tỉnh Đồng Nai, hỏi:

- Kính trưởng ban, tôi có đọc sách của tác giả Nguyễn Nhân. Có thể nói, Trưởng ban đã mở toan cánh cửa của Nhà Phật để mọi người ai thích tìm hiểu hay tu hành giác ngộ giải thoát có phương cách thực hành. Hôm nay, tôi đã giác ngộ được “Yếu chỉ Thiền tông”, muốn đền đáp công ơn của sư phụ mình, nhưng không biết phải nói làm sao, vì mỗi lần mở miệng ra nói, sư phụ tôi đều chửi:

- Mày muốn tu Thiền hả, coi chừng điên đó con! Tại sao mày không chịu niệm Phật? Có ai hơn Đức Phật không mà không chịu tu theo Ngài?

Hôm trước tôi đến đây, Trưởng ban có sát hạch về pháp môn Thiền tông học này, Trưởng ban xác nhận tôi đã giác ngộ “Yếu chỉ Thiền tông”. Cũng vì muốn đền đáp công ơn của sư phụ, nên nay đến đây, xin Trưởng ban giải thích cho tôi 3 thắc mắc như sau, xin Trưởng ban giúp đở:

  • Lý do gì mà sư phụ tôi sợ tu Thiền?
  • Sư phụ tôi nay đã 68 tuổi rồi, tại sao người tu theo đạo Phật bị sai, mà không chịu tìm hiểu học hỏi để sửa cho đúng? Hơn nữa, hiện giờ sư phụ tôi thường hay bị đau yếu?
  • Làm sao giúp cho sư phụ tôi hiểu được chánh pháp của Đức Phật dạy để không còn bị trầm luân trong sanh tử nữa?

Kính xin Trưởng ban giải đáp cho, xin thành thật cám ơn:

Trưởng ban trả lời:

- Câu hỏi này không thuộc phạm vi Thiền tông học, đáng lẽ ra chúng tôi không trả lời; nhưng vì thầy quá tha thiết, cũng để quý vị có mặt tại đây hiểu thêm, chúng tôi xin trả lời như sau:

Con người có mặt trên Thế giới này là do Nhân quả từ nhiều đời nhiều kiếp. Do đó, ai có mặt nơi Thế giới này phải biết các nguyên lý như dưới đây thì mới bớt phần đau khổ.

- Mình phải tuân theo luật Nhân quả mà mình đã tạo ra từ vô lượng kiếp đến nay.

- Nếu biết mình bị Nhân quả xấu, trước phải tìm hiểu cho thật kỹ luật Nhân quả để chuyển hướng nó, không đi theo đường mê tối nữa.

- Phải dùng cái đầu khoa học thực tế để sống; sống này có 2 phần:

Cho phần tinh thần.

Cho phần thể xác.

Nếu biết và làm như trên, thì tự nhiên sẽ có chuyển biến tốt; còn trái lại: Tu theo đạo Phật mà không theo lời dạy của Đức Phật, thì chắc chắn phần xấu sẽ đến với mình!

- Sao phải tuân theo Nhân quả?

Vì Nhân quả là nguyên lý cố định nơi Thế giới này! Tôi đưa ví dụ như sau, thầy sẽ hiểu:

Thầy vay người khác 1 đồng, thì phải trả 1 đồng còn thầy viện cách này, cách nọ, mà không trả tức khắc, hoặc thời gian sau người cho vay sẽ có phản ứng thì những hậu quả sau này, người vay phải lãnh đủ.

- Nếu biết mình bị Nhân quả xấu, giống như người ở Thế gian này biết mình đang đi trên đường gồ ghề thì mình phải lựa chỗ mà đi, chớ biết đường xấu mà còn đi ẩu nữa, thì tai nạn sẽ đến thôi!

- Người sống nơi Thế giới Vật lý m Dương này, muốn làm bất cứ việc gì, cũng phải dùng cái đầu khoa học để làm, có nghĩa là phải kiểm chứng cho thật kỹ càng, chớ đừng đụng đâu làm đó, coi chừng cả đời làm chuyện uổng công phí sức, rồi bỏ đi thật là uổng!

A - Về tinh thần:

Người tu theo đạo Phật: Phải học cho thật hiểu, những lời cao sâu của Đức Phật dạy rồi mới tu. Người không biết ý cao sâu của đạo, nói vài tiếng rồi nhào vô tu, hãy coi chừng lạc vào tà đạo lúc nào mà mình không hay biết. Khi bị tà đạo vào trong tâm rồi, ai nói gì cũng không nghe.

Vì sao vậy?

- Vì đầu óc con người cấu tạo bằng Vật lý Trần gian này, do bị lực hút của m Dương. m thì quá mạnh, còn Dương thì lại quá yếu. Do đó, những chuyện gì gợi đúng lòng tham lam hay sợ sệt của chính mình, thì mình nhào vô liền! đây là cái ngu dại của con người. Khi tâm người nào bị những thứ tà bậy đó dính vào rồi, khó mà gở ra được! Do đó, sư phụ thầy đã bị các thứ tà bậy dính vào, thầy nói gì, cũng không nghe, trái lại còn chửi mắng thầy là phải!

Tại sao, có chuyện thầy nói pháp chân thật của Đức Phật dạy mà sư phụ thầy không nghe?

Trường hợp thầy giống như trường hợp của Ngài Xá Lợi Phất ngày xưa: Ban đầu Đức Phật dạy, Ngài Xá Lợi Phất tu theo pháp môn quán tưởng để đạt được 4 quả vị Thánh theo Thanh văn. Khi gần lìa Thế gian này, Đức Phật dạy pháp môn Tối Thượng thừa thiền, tức pháp môn Thanh tịnh thiền để đưa Ngài Xá Lợi Phất vào Bể tánh Thanh tịnh Phật tánh, cũng gọi về với Phật giới. Ngài Xá Lợi Phất, nghi Đức Phật bị Ma ám!

Thầy thấy đó, Đức Thế Tôn mà còn bị Ngài Xá Lợi Phất nghi như vậy, thầy có phước đức bao nhiêu mà muốn dạy lại sư phụ mình? Thầy muốn giúp sư phụ mình, nhận ra chánh pháp của Như Lai dạy, hãy học theo gương của Thiền sư Thần Tán.

Tôi xin kể chuyện Thiền sư Thần Tán trả ơn cho sư phụ mình như sau:

- Khi Thiền sư Thần Tán giác ngộ được “Yếu chỉ Thiền tông” nơi Thiền sư Bá Trượng. Ngài về chùa cũ cũng hầu hạ và phục vụ sư phụ mình bình thường không tỏ vẻ gì mình là người ngộ đạo Thiền cả.

Sư phụ Thiền sư Thần Tán hỏi:

- Bấy lâu nay, ngươi lìa ta đi học đạo về, có được gì không?

Thiền sư Thần Tán thưa:

- Bạch sư phụ, khi xưa con đi tay không, hôm nay, con về cũng tay không.

Một hôm, sư phụ sai Ngài đi nấu nước để tắm, Ngài phục vụ như trước. Khi kỳ lưng sư phụ, Ngài Thần Tán vỗ vào lưng của sư phụ mình và nói:

- Điện Phật đẹp, mà không có Phật!

Sư phụ Thiền sư Thần Tán, quay lại nhìn Ngài. Ngài Thần Tán liền nói câu thứ hai:

- Tuy Phật đất mà hay phóng quang!

Thiền sư Thần Tán nói như vậy mà sư phụ mình không biết. Mấy ngày sau, sư phụ Thiền sư Thần Tán ngồi bên cửa sổ có dán giấy trắng chắn gió để ngăn lạnh mùa Đông, xem kinh. Có con ong trong chùa định chui qua cửa sổ để ra ngoài. Con ong cứ vo ve bay chui vào giấy trắng hoài mà không ra được. Thiền sư Thần Tán đi ngang thấy con ong chui vô cửa sổ như vậy, Ngài liền làm bài thơ để độ sư phụ mình. Ngài liền xuất khẩu thành bài thơ như sau:

Này con ong:

Ngu gì mà ngu như vậy.

Cửa thênh thang không chịu chui ra.

Cứ vùi đầu vào giấy cũ.

Trăm năm cứ cắm đầu vùi.

Vùi như vậy biết năm nào phủng?

Sư phụ nghe Ngài nói như vậy, liền bỏ quyển kinh xuông bàn, nói:

Ta cho ngươi đi các nơi học đạo, nay ngươi về đây nói xỏ nói xiên để chửi ta đó hở?

Thiền sư Thần Tán lễ phép thưa trình với sư phụ mình:

- Bạch sư phụ, nhờ ơn của sư phụ, cho con đi học đạo thiền các nơi. Con đến học đạo với tiên sư Bá Trượng, nay con đã giác ngộ “Yếu chỉ Thiền tông”, mà Như Lai đã dạy cho chúng sinh ở cõi Ta bà này. Hôm nay về đây, con muốn đáp đền công ơn của sư phụ mà không biết phải làm sao, nên con mượn hình ảnh của con ong chui qua cửa sổ để đáp đền ơn đức của Đức Từ bi.

Nghe Thiền sư Thần Tán trình thưa như vậy, sư phụ Ngài liền triệu tập tất cả các đệ tử mình lại và yêu cầu Thiền sư Thần Tán, dạy chỗ chân thật của Thiền tông mà Đức Phật đã dạy nơi Thế giới này.

Thiền sư Thần Tán nói:

- Thiền tông chẳng kiếm chẳng tìm.

- Chẳng quán chẳng tưởng, nhận liền tánh Nghe.

- Tánh Nghe, tánh Thấy là bè.

- Đưa người Thanh tịnh về miền quê xưa.

- Tu thiền đừng chọn sớm trưa.

- Không ngồi, không đứng, không ưa Niết nàn.

- Bỏ đi những chuyện Thế gian.

- Tánh Thấy, không Thấy chỗ xưa Phật truyền.

- Lòng người bị đảo, nên điên!

- Chỉ cần “Thôi, Dứt” ở yên Niết bàn.

- Thiền chi khổ não gian nan.

- Dứt ngay tìm, kiếm Niết bàn nơi ta.

Vừa nghe 12 câu kệ lục bát của đệ tử mình xướng. Bất chợt, sư phụ Thiền sứ Thần Tán giác ngộ “Yếu chỉ Thiền tông”, Ngài tự nhiên rơi nước mắt và thốt lên:

- Nhờ con, mà hôm nay ta đã giác ngộ “Yếu chỉ Thiền tông”. Thật không uổng công ta cho con đi học đạo thiền. Hôm nay con đã giác ngộ “Yếu chỉ Thiền tông”, tìm cách độ thầy, có lẽ phước báu của thầy đã tích lũy từ nhiều đời nhiều kiếp trước, nên hôm nay phước báu ấy đã tựu hội tại đây. Trước, thầy cám ơn Mười phương chư Phật. Sau, cám ơn con, đã biết cách “Khai thị” cho thầy giác ngộ “Yếu chỉ Thiền tông”.

Sư phụ Thiền sư Thần Tán vừa nói vừa khóc. Lời chân thật ấy, làm các đệ tử Ngài ai ai cũng khóc theo. Trong số đó cũng có nhiều người giác ngộ “Yếu chỉ Thiền tông”.

B- Phần thể xác:

- Người tu theo Nhà Phật: Bắt buộc phải hiểu nguyên lý vận hành của cơ thể con người bằng Vật lý m Dương. Vì vậy, khi người lớn tuổi, nếu là người Nam thì Dương bị suy, còn người Nữ thì m bị suy. Do đó, phải biết ăn uống làm sao cho cơ thể được quân bình thì ít sanh ra bệnh tật; còn không biết, thì bệnh tật dễ phát sinh.

Ví dụ: Người ăn chay thuần thúy, các món ăn phần nhiều là nghiêng về m. Người ăn chay không biết nguyên lý này, lúc nào cũng đưa vào cơ thể mình những món m, có khi còn cực m nữa thì bệnh tật làm sao tránh khỏi được?

Tôi đưa ra ví dụ rõ ràng như sau: Các món cực m là cà, dưa, giá, măng, nấm, chao. Sáu món ăn này là căn bản của người ăn chay. Đã cực m như vậy, mà khi ăn bữa cơm chay rồi, lại uống thêm ly nước đá Sâm bổ lượng nữa, thì làm sao cơ thể người tu chịu nổi. Vì vậy, chúng ta thấy người ăn chay mà hay đau yếu là do không biết ăn quân bình m Dương vậy.

Trưởng ban nói tiếp:

- Thông thường, người tu lớn tuổi họ có cái chấp như sau:

- Mình là sư phụ, sự hiểu biết của mình không ai bằng được.

- Những suy nghĩ, hiểu biết của mình là hơn hết.

- Lũ nhỏ phải quỳ lạy mình.

- V.v...

Vì các lý do nêu trên, nên thầy không khi nào nói cho sư phụ mình nghe được. Chi bằng, thầy phải dùng cái đầu khôn ngoan của mình để tìm cách làm sư phụ thầy thức tỉnh là hay hơn hết.

Thầy Thích Chí Hiếu, nghe Trưởng ban giải thích một loạt, hết sức vui mừng và cám ơn ông Trưởng ban. Những người có mặt cũng được hưởng phần kiến thức cao sâu Nhà Phật.

Trích QUYỂN 5 KHAI THỊ THIỀN TÔNG

Chân Không

Chân Không

1631534440

Tu mà không tu mới thật là tu

Trò hỏi(1): “Tu mà không tu mới thật là tu" có nghĩa như thế nào?

Thầy trả lời:

Tu là mình thực hiện cái hành vi của mình: Ngồi thiền hay dụng công gì đó, gọi là tu. Còn không tu thì mình ngồi không. Cái này nói đúng ra, áp dụng cho vật lý là tu; còn Thiền tông không tu, ngồi không.

Anh tìm hiểu cái nguyên nhân gọi là học, mà nguyên nhân đi ra là cái thành tựu của mình. Thành tựu trong cái tu là thành tựu trong qui luật Nhân quả của trái đất và tam giới. Còn không tu, học để biết công thức nó đi đâu luôn. Anh muốn nó không tu nhưng mà anh học, anh biết cái công thức đi Phật giới bằng cái gì? Đi nước Cực Lạc bằng cái gì? Đi cõi trời Vô Sắc, Hữu Sắc, Thiên Đàng.... Nó có công thức hết.

Tất cả những cái gì trong thế giới có thành quả, đều phải qua công thức, chứ không cách nào không qua công thức được. Thành ra cái người tu đạo Phật phải trí tuệ chỗ này, hiểu mới tu được; còn không hiểu, vô đây nó sai.

 

Trò hỏi(2): Các pháp môn khác, muốn tu tập theo pháp môn Thiền tông thì phải bắt đầu từ đâu?

Thầy trả lời:

Các pháp môn khác, vật lý theo vật lý, chứ không có tu Thiền tông. Thiền tông dẹp hết cái kia, đưa 3 cái hình lên, mở kinh An Vị Phật ra, làm trước đi, để nó xóa cái âm lực đi; chứ không có tu tập, ở đây không có tu tập gì hết. Ở đây tu mà thực hiện cho đúng, làm cho đúng chứ không có tập gì hết. Tu, tạo công đức phải làm theo công thức.

Còn tu phước nó khác, tu phước phải làm theo phước, chứ đã mình tu phước mà vô Thiền tông thì làm sao tu được. Thiền tông là tu tạo công đức, phải đúng quy luật công đức. Tu phước khác, tu ác khác. Tu mà cúng tụng, cầu xin, lạy lục, xin xăm bói quẻ gọi là tu ác. Thế giới này nó rõ ràng, ba vế rõ ràng.

--- Trích giải đáp Thiền tông 07/07/2019.

Chân Không

Chân Không

1632036887

Bất Tùng Tha Đắc là gì?

THƯA BÁC, CÁC THIỀN SƯ THƯỜNG HAY NÓI CÂU “BẤT TÙNG THA ĐẮC” LÀ GÌ THƯA BÁC?

Bác Nguyễn Nhân trả lời:

Câu “Bất Tùng Tha Đắc” có ý nghĩa như sau:

  1. “Bất” là Không
  2. “Tùng” là Theo
  3. “Tha” là Trợ Giúp
  4. “Đắc” là Được

Câu này cốt tủy của Đức Phật dạy người tu Thiền Tông phải hiểu như sau:

Người tu Thiền Tông không cần ai trợ giúp chứng đắc gì cả mà tự mình tạo công đức và học thông con đường trở về Phật Giới là đủ. Người tu Thiền Tông mà nhờ người khác trợ giúp cho mình chứng này chứng kia là Tà giúp mình đó.

Vì vậy trong Kinh Kim Cang, Như Lai có dạy câu: “môn đồ nào tu theo Thiền Tông mà nhờ người trợ giúp chứng đắc thì người trợ giúp mình là Tà đó”. Nguyên văn Đức Phật dạy như sau: “Người tu mà thấy mình có chứng có đắc thì kẻ đó được quần Tà giúp (tức Bầy Tà giúp)”.

Giải đáp Thiền Tông ngày 05/09/2021

Chân Không

Chân Không

1630673053

Giác Ngộ là gì? Luân Hồi là sao? Tu sao Giải Thoát?

Người nào tu theo Đạo Phật và muốn thoát khỏi quy luật luân hồi nơi Trái Đất này phải hiểu rõ Giác Ngộ là gì và Giải Thoát là đi về đâu.

Phần 1: Giác Ngộ

Tức 1 vị hiểu biết rõ 10 phần như dưới đây:

  1. Biết được Phật Tánh của mình có gì ?
  2. Hiểu Được Tánh Người có những chi ?
  3. Biết tu sao còn luân hồi ?
  4. Biết tu sao được giải thoát ?
  5. Tạo ra Phước Đức để làm gì ?
  6. Tạo ra Công Đức để làm chi ?
  7. Phải biết nguyên nhân định hình ra "Ngôi Nhà Pháp Thân Thanh Tịnh" cho Một Vị "Phật" ở ?
  8. Phải biết cấu tạo "Kim Thân" của 1 Vị Phật ?
  9. Phải biết 1 Tam Giới cấu tạo như thế nào, và sự sống của 1 Tam Giới ra sao ?
  10. Phải biết 3 việc làm của 1 Vị Phật ?

Phần 2: Luân hồi

1/- Luân là quay chuyển.

2/- Hồi là trở lại chỗ cũ.

A- Như tánh Phật: Đầu tiên ở trong Phật giới, ham muốn vào trái đất, mượn thân con người để tạo công đức trở về Phật giới định hình ra 1 Ngôi nhà Pháp thân thanh tịnh và 1 Kim thân Phật, nhưng vì vào thế giới loài Người, ham mê đủ chuyện nên luân chuyển đi khắp nơi trong trái đất và Tam giới, sau cùng rồi cũng Hồi về Phật giới.

B- Như trái đất: Đầu tiên ở điểm A, bị sức hút của điện từ Âm Dương, hút luân chuyển đi một vòng 365 ngày, sau cùng rồi cũng Hồi về điểm A.

C- Như con người: Đầu tiên là con người, ham muốn đủ chuyện trên đời, nên luân chuyển đi các nơi trong Tam giới, sau cùng rồi cũng Hồi trở lại làm thân con người.

Phần 3: Tu sao được giải thoát?

* Người muốn giải thoát, không tu gì cả, mà chỉ cần biết 3 phần như sau:

1/- Nơi trái đất này lúc nào cũng luân chuyển, nếu ai dụng công tu hành là dính theo qui luật luân chuyển của trái đất, gọi là luân hồi.

2/- Cuộc sống hằng ngày như thế nào, cứ như thế mà làm, tức sống thuận theo qui luật nhân quả luân hồi của trái đất.

3/- Khi thuận tiện mới tạo ra công đức một cách bình thường, nhưng phải có chọn lọc.

4/- Khi hết duyên sống nơi thế giới này, nếu muốn về Phật giới, thì được tự tại trở về.
 

Tổng hợp từ: Bộ sách Thiền Tông

Chân Không

Chân Không

1630494681

Chưa biết Phật Tánh là gì thì làm sao tu theo Đạo Phật đúng?

VỊ THỨ 24:

- Anh Nguyễn Vạn Hội, năm 1980, tại Thành Phố. Qui Nhơn, tỉnh Bình Định, cư ngự tại nhà số 22/22K, đường Nguyễn Văn Chiêu, phường 16, quận Gò Vấp, Thành Phố Hồ Chí Minh, có đưa trình các câu kệ của vị hòa thượng, nói là vị ấy đã giác ngộ "Bí Mật Thiền tông", bài văn và kệ ấy như sau:

1- Đạo Phật là đạo nhân quả.

2- Tín, hạnh, nguyện, là nhân.

3- Thành đạo cứu cánh là quả.

4- trực chỉ tu hành.

5- Tâm trí không nhiễm.

6- Vốn tự nhiên thành.

7- Chỉ lìa vọng duyên.

8- Tức như như Phật.

Tám câu trên vị hào thượng ấy gộp lại giải thích như sau:

1- Sống trong thế tục mà không nhiễm.

2- Hành trong muôn duyên mà vẫn lìa.

3- Nhờ không, mà pháp giới mới hiện hữu được.

4- Và chính sự kiện Pháp giới hiện hữu như thế, nên phải là không.

Tác giả Nguyễn Nhân phân tích các câu văn kệ nói trên:

1- Nếu nói đạo phật là nhân quả thì không đúng.

Vì sao không đúng?

Vì tổng thể đạo Phật, Đức Phật dạy rõ ràng như sau:

A- Trong tam giới là do vật lý và Âm Dương "điều hành". Vì vậy, sự sống trong Tam giới là phải tuân theo qui luật của nhân quả.

B- Phật tánh, là tánh tự nhiên không có nhân quả. Do vậy, trong Bể tánh Thanh tịnh Phật tánh, là tự nhiên như vậy thôi, nên Đức Phật gọi là Chân Như, tức cái Như Như chân thật.

C- Việc trong Tam giới là của Tam giới, cho nên bất cứ ai vào sống trong Tam giới là phải sống đúng theo luật của nó. Vì nguyên lý này, mà Đức Phật dạy nơi pháp môn Thiền tông học như sau:

- Ban đầu, Đức Phật sử dụng tâm vật lý để dạy các pháp môn còn nằm trong vật lý, nên có kết quả đúng theo qui luật vật lý, tức không thoát ra ngoài luân hồi được.

- Còn pháp môn Thanh tịnh thiền này, Như Lai sử dụng tánh Thấy hoặc tánh Nghe của Ý trong Phật tánh.

Do vậy, Ai sử dụng tánh Thấy hoặc tánh Nghe thanh tịnh này, nếu có duyên lớn sẽ nhận được tánh Nghe hoặc Thấy thanh tịnh của chính mình thật rõ ràng, thì mới mong vượt ra ngoài luân hồi của vật lý được.

Vị hòa thượng này nói đạo Phật là đạo nhân quả, chỉ đúng có một khía cạnh nhỏ thôi.

2,3- Tín, hạnh ,nguyện là nhân, thành đạo cứu cánh là quả, Vị hòa thượng không hiểu Thiền tông mà Đức Phật dạy.

Vì sao không hiểu?

Vì người tu theo Thiền tông, mà sử dụng tín, hạnh hay nguyện, thì người này không biết lời của Đức Phật dạy, tu gì còn luân hồi, tu gì mới giải thoát được.

Đức Phật dạy thật rõ:

- Các ông có ngồi đó tu tín, hạnh, nguyện trong vật lý, một ngàn năm cũng còn trong nhân quả luân hồi.

Đức Phật có dạy rõ phần này:

- Tu trong luân hồi, làm sao đạt được quả vô sanh?

4- Tu hành, là sử dụng tâm vật lý để tu. Vì vậy, các vị Tổ sư thiền tông dạy:

Ai sử dụng tâm vật lý để tu hành là mang họa vào thân!

5- Tâm và trí là hai thứ của vật lý được Đức Phật phân chia như sau:

A- Tâm con người có, là do duyên hợp của tứ đại hình thành mới sanh ra nó.

B- Còn vọng thức, là do cái Tưởng của tâm người. Do vậy, những thứ do tâm tưởng tượng ra, nó phải đi theo chiều: Thành- Trụ- Hoại -Diệt, tức luân hồi, thì làm sao trở về "Bản thể Thanh tịnh" chân thật của chính mình được.

6- Vốn tự nhiên thành.

- Thành cái gì, Phật tánh nó là tự nhiên như vậy, mà đem cái tâm của người vật lý ra tu, để thành cái Phật tánh được sao?

Đức Phật dạy, người nào sử dụng tâm vật lý để tu hành, khi được thành tựu, thì đem cái thành tựu đó bỏ xuống mồ mà chôn đi!

7, 8- Chỉ lìa vọng duyên, tức như như Phật. Lìa vọng tưởng thì ông Phật sẽ hiện ra liền chứ gì?

Thử hỏi, ở thế giới này ai lìa được vọng tưởng?

Vọng tưởng là tự nhiên của thế giới này, ai vào đây, bắt buộc cũng phải sử dụng những thứ vọng ở thế giới này.

Vì sao phải sử dụng?

Vì chúng ta, ai ai cũng mang thân duyên hợp cả. Đã là thân duyên hợp thì phải sử dụng tâm vọng tưởng mới phải;

Còn vị nào sử dụng tánh Phật để Nghe, Thấy, Nói và biết, dù vị đó không muốn thành phật, thì ông phật cũng phải hiển lộ ra, mình không chạy trốn ông Phật được!

Nói tóm lại, 8 câu trên, vị hòa thượng nêu, "Ngài" chưa biết Phật tánh là gì, thì làm sao tu theo đạo Phật đúng được.

Vậy, chúng tôi xin hoà thượng về sưu tầm, nghiêm cứu lời Đức Phật dạy thêm nữa, mới mong đạt được ý sâu mầu của Đức Phật dạy.

Trích: Những Câu Hỏi Về Thiền Tông 2. Nhà Xuất Bản Tôn Giáo Hà Nội 2016.

Trang: 123-124-125-126. Thiền Gia, Soạn Giả: Nguyễn Nhân

Nguồn: Tổ Đình Chùa Thiền Tông Tân Diệu

Đ/C: 273 Ấp Chánh Hội, xã Tân Mỹ, huyện Đức Hòa, tỉnh Long An, Việt Nam

Email: [email protected]

Phật Tánh là gì?

#thientong #channhu #phattanh #tanhphat